Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 248
Hắn nói nhẹ như bâng, nhưng ngữ khí lại vô cùng chắc chắn:
“Hôn lễ này, dù có cho người khác mười năm để chuẩn bị cũng chưa chắc làm được long trọng như thế.”
Lâm Oản Oản khẽ nâng mắt nhìn hắn, thấy vẻ nghiêm túc trong đáy mắt đối phương, nàng biết hắn dám nói ra lời này thì ắt nắm chắc mười phần, bất giác cụp mắt xuống.
Xem ra không thể giả chết ở Lâm phủ rồi.
Chỉ đành chờ sau này tìm cơ hội khác vậy.
“Được thôi.”
Lâm Oản Oản không nhìn hắn nữa, xoay người nằm nghiêng trên giường, đưa lưng về phía hắn:
“Ngươi đi đi, ta muốn nghỉ ngơi.”
Thật ra trên người nàng vẫn còn dính một tầng mồ hôi mỏng, nàng rất muốn tắm rửa, nhưng lúc này chẳng còn chút sức lực nào, mệt đến mức gần như cứ nhắm mắt là thiếp đi, mọi chuyện cứ để sau khi ngủ dậy rồi tính, dù sao vừa rồi hắn cũng đã dùng khăn lau qua cho nàng...
Nghĩ ngợi một hồi, Lâm Oản Oản liền chìm vào giấc ngủ.
Trong cơn mơ màng, nàng dường như cảm thấy thân thể mình nhẹ bẫng, rồi lại như được ngâm mình trong dòng nước ấm áp.
Làn nước ấm áp chảy tràn trên cơ thể, vô cùng dễ chịu.
Lâm Oản Oản ngủ một giấc say sưa, đến khi tỉnh lại thì trời đã sang ngày hôm sau, mặt trời đã lên cao.
“Lục Kiều...”
Lâm Oản Oản cất tiếng gọi, giọng nói lại khàn khàn thấy rõ.
Không cần nghĩ cũng biết là do tối qua dùng giọng quá độ.
Lâm Oản Oản thầm mắng Tạ Cảnh Mục vài câu, sau đó nhìn Lục Kiều đang đẩy cửa bước vào, khẽ mỉm cười:
“Lục Kiều, đói bụng rồi, bảo người chuẩn bị cơm canh đi, sau đó múc thêm nước...”
Giọng Lâm Oản Oản chợt khựng lại, ánh mắt dừng trên người mình.
Nàng đã được thay một bộ váy áo màu xanh ngọc bích tươi mát nhã nhặn, hệt như một nhánh liễu non mơn mởn.
Thế nhưng tối qua nàng rõ ràng chẳng mặc gì cả...
“Lục Kiều, ngươi tắm rửa cho ta, còn mặc cả y phục cho ta nữa à?”
Lâm Oản Oản ngước mắt nhìn Lục Kiều, gương mặt nhỏ đỏ bừng, có chút ngượng ngùng.
Lục Kiều hừ lạnh một tiếng, đầy vẻ bực bội:
“Là Thái tử điện hạ đấy ạ.”
Nàng nghiến răng:
“Tối qua lúc đêm muộn, ngài ấy sai nô tỳ đi chuẩn bị nước. Nô tỳ biết là muốn tắm rửa cho tiểu thư nên định vào thay để ngài ấy rời đi, nhưng ngài ấy lại đuổi nô tỳ ra ngoài...”
Vành mắt Lục Kiều đỏ hoe, xót xa nhìn Lâm Oản Oản, giọng rầu rĩ:
“Sao ngài ấy có thể làm vậy chứ? Còn chưa xuất giá mà đã...”
Nhìn dáng vẻ như sắp khóc của tiểu nha đầu, Lâm Oản Oản vươn tay, vỗ nhẹ lên cánh tay nàng trấn an:
“Đừng khóc.”
“Dù sao thì qua một tháng nữa là ổn rồi.”
Hôm qua lời Cố Du nói đã mở ra cho nàng một lối đi.
Ban đầu nàng vẫn lo lắng trốn khỏi kinh thành mà không có lộ dẫn, không có thân phận thì e rằng sau này chỉ có thể phiêu bạt đầu đường xó chợ, sống kiếp trốn chạy cả đời.
Nhưng Cố Du nói rất đúng, đợi tới khi đến được biên ải thì mọi chuyện sẽ khác. Nơi đó có chiến sự, tuy nguy hiểm nhưng đối với nàng lại là nơi an toàn nhất.
Nàng có thể tìm một căn nhà nhỏ ở biên ải, rồi từ từ sống cuộc đời bình dị như bao cư dân bản địa.
Tất nhiên, trước đó nàng vẫn muốn tới nơi khác xem thử có thể ẩn náu được hay không...
Lục Kiều đỡ nàng ngồi dậy, nhìn những dấu vết lưu lại trên người nàng, vành mắt lại đỏ ửng.
Lần này, từng giọt nước mắt lớn bắt đầu lã chã rơi xuống.
Lâm Oản Oản thở dài một tiếng:
“Lục Kiều, nghĩ thoáng ra chút đi, cứ coi như ta vừa bao một tên nam nhân cực phẩm.”
“Hơn nữa còn không mất tiền, nam nhân này vừa có quyền thế, tướng mạo lại đẹp, dáng người chuẩn, kỹ năng...”
Lâm Oản Oản ho khan một tiếng, rồi nói tiếp:
“Nghĩ như vậy có phải thấy đỡ đau lòng hơn không?”
Lục Kiều lắc đầu, giọng nói run rẩy:
“Không tốt chút nào cả!”
“Nô tỳ thà rằng cô nương đi kỹ viện, uống rượu hoa, dẫu có tìm ba bốn tiểu quan hầu hạ cũng còn tốt hơn là bị Thái tử điện hạ dây dưa bám riết.”
“Chủ yếu là cô nương chẳng hề vui vẻ gì.”
Lâm Oản Oản rơi vào trầm mặc.
Sau khi rửa mặt chải đầu, dùng xong bữa trưa, hỷ nương liền tới đo đạc kích thước y phục.
Lâm Oản Oản không hề cự tuyệt.
Nàng phối hợp để hỷ nương đo kích thước, đợi các nàng rời đi, Lâm Oản Oản mới bắt đầu suy tính xem một tháng sau phải giả chết thế nào.
Cách tốt nhất chính là phóng hỏa.
Bởi hai thi thể mà Lục Kiều tìm được tuy độ tuổi và chiều cao tương đồng với hai người, nhưng rốt cuộc cũng không phải bọn họ, nếu giữ lại diện mạo thì rất dễ bị vạch trần.
Chỉ có thể hủy hoại thi thể.
Những cách hủy hoại khác đều quá mức gượng ép, duy chỉ có dùng lửa thiêu là tự nhiên nhất.
“Lục Kiều, mấy ngày này ta không tiện ra ngoài, ngươi nhân lúc ra ngoài mua đồ hãy đi nghe ngóng xem, dù phải tốn bao nhiêu bạc cũng phải hỏi cho rõ lộ tuyến Cố Du định lén đưa ta rời đi là đường nào.”