Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 249
Mắt Lục Kiều sáng rực lên:
“Cô gia muốn đưa ngài đi sao?”
Hiện giờ, trong lòng nàng đã hoàn toàn công nhận Cố Du.
Nàng vội vã hỏi:
“Vậy ngài có muốn đi cùng cô gia không? Đi được thì tốt quá, nô tỳ sẽ thu dọn hành lý cho hai người, cao bay xa chạy, vĩnh viễn không bao giờ trở lại nữa.”
Lâm Oản Oản im lặng giây lát:
“Nói thật, hôm ấy lúc hắn nói ta cũng động lòng.”
“Nhưng mà...”
Lục Kiều sốt ruột:
“Nhưng mà sao cơ ạ?”
Lâm Oản Oản đờ đẫn đáp: “Nhưng mà Tạ Cảnh Mục khi ấy đang đè trên người ta, cùng ta nghe hết cả rồi.”
Lục Kiều nín lặng.
Lâm Oản Oản vỗ vỗ cánh tay Lục Kiều, bảo:
“Dù ta đã từ chối Cố Du, nhưng hắn thân là tướng quân, lại nắm chắc mười phần đưa ta rời đi thì chắc chắn đã có kế hoạch chu toàn. Lộ tuyến của hắn nhất định sẽ an toàn hơn nhiều so với việc chúng ta tự mò mẫm.”
“Cho nên Lục Kiều à, ngươi phải nghĩ mọi cách dò cho ra con đường này, sau đó chúng ta sẽ chuồn đi.”
Lục Kiều nghiêm túc gật đầu.
Mỗi khi đụng tới việc chính sự, đầu óc của tiểu nha đầu này vẫn rất đáng tin cậy.
“Cô nương cứ yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ không phụ lòng cô nương.”
...
Tại thư phòng Đông Cung.
Tạ Cảnh Mục đang phê duyệt tấu chương, hắn vận hắc y, dung mạo như họa, tư thái ung dung, mọi việc đều xử lý đâu vào đấy.
Lưu Quang đứng cạnh bên, thấp giọng bẩm báo:
“Chủ tử, thuộc hạ đã dò la rõ ràng, Cố Du tìm vài thuộc hạ cũ của Cố gia, nhờ họ giúp đỡ rời khỏi kinh thành bằng một mật đạo. Mật đạo kia rất bí ẩn, cũng may mà bọn họ tìm ra được.”
“Nhưng chủ tử cứ yên tâm, thuộc hạ đã răn đe mấy người kia rồi, bọn họ tuyệt đối không dám giúp Cố Du nữa đâu.”
Tạ Cảnh Mục gật đầu:
“Ừ, làm tốt lắm.”
Năm ngày sau, tại Tuế An Viện.
Lục Kiều với mái tóc còn hơi ẩm ướt, hớn hở chạy vội vào.
Nàng nhìn Lâm Oản Oản vẻ bí hiểm:
“Cô nương, ngài đoán xem ta đã phát hiện ra điều gì?”
Lúc ấy, Lâm Oản Oản đang diện bộ váy đỏ rực rỡ, dung nhan tuyệt mỹ khôn cùng, mái tóc đen nhánh xõa sau lưng khẽ đung đưa theo làn gió. Búi tóc vấn nhẹ, điểm xuyết một cây trâm hồng ngọc lộng lẫy bắt mắt, toàn thân toát lên vẻ cao quý lại rực rỡ bức người. Mấy ngày nay, nàng dường như đã hoàn toàn trổ mã, rũ bỏ nét non nớt mềm mại của thiếu nữ thuở nào, vẻ đẹp hiện giờ mang theo nét quyến rũ sắc sảo mê hoặc lòng người, chỉ liếc nhìn một cái cũng đủ khiến kẻ khác kinh diễm thẫn thờ.
Nàng đang lười biếng ngả lưng trên chiếc sập gụ dưới giàn hoa tử đằng, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rải từng đốm sáng vụn vỡ đầy mặt đất.
Ngay trong tầm tay là chiếc bàn nhỏ, bên trên bày mấy đĩa điểm tâm cùng chùm nho tím mọng ánh đỏ, tỏa hương thơm ngào ngạt.
Lâm Oản Oản nhìn Lục Kiều, ánh mắt dừng lại nơi mái tóc ướt sũng của nàng:
“Dù tiết trời có oi bức thì cũng đâu đến mức toát nhiều mồ hôi thế kia, ngươi vừa đi bơi đấy à?”
Lâm Oản Oản vốn chỉ thuận miệng trêu đùa, nào ngờ hai mắt Lục Kiều sáng bừng lên, gật đầu lia lịa:
“Cô nương đoán chuẩn thật đấy!”
Lâm Oản Oản nghẹn lời:
“Ngươi đi bơi làm cái gì?”
“Khoan đã.”
Đôi mắt đen láy của Lâm Oản Oản dán chặt vào mặt nàng:
“Ngươi biết bơi từ bao giờ thế?”
Lục Kiều khẽ vểnh cằm lên, gương mặt nhỏ tràn đầy vẻ tự hào:
“Mấy hôm trước đó ạ! Cô nương chẳng phải bảo nô tỳ đi tìm hiểu cách Cố tiểu tướng quân định dùng để ra khỏi thành sao? Nô tỳ tốn bao nhiêu công sức mới lén lút hỏi thăm ra được đấy.”
“Cố tiểu tướng quân liên kết với thuộc hạ cũ của Cố gia, nhờ bọn họ nghĩ cách. Những người đó cũng thật lắm mưu mẹo, thế mà lại tìm ra một mật đạo dưới hào hộ thành, có thể thông thẳng ra ngoài thành.”
“Chỉ cần nhờ sự trợ giúp của bọn họ để tránh lính tuần tra, sau đó bơi ra ngoài là có thể tới thẳng một nơi rất xa ngoài thành, chui ra từ trong núi rồi men theo đường mòn đi sang thành trì khác, cả một quãng đường thần không biết quỷ không hay.”
Lục Kiều cảm thán một tiếng, rồi nói tiếp:
“Để kiểm chứng, nô tỳ đã mất mấy ngày học bơi, sau đó bơi ra ngoài thành rồi lại bơi ngược trở về đấy ạ.”
Đôi mắt nàng lấp lánh như sao, chớp chớp nhìn Lâm Oản Oản đang sững sờ:
“Cô nương, nô tỳ không gạt ngài đâu, thật sự có thể trốn thoát được đấy.”
Lâm Oản Oản im lặng.
Nàng biết Lục Kiều rất tháo vát, nhưng nàng không ngờ Lục Kiều lại mạnh mẽ đến mức quái vật thế này.
Chỉ mất vài ngày để học bơi, rồi bơi dọc theo hào hộ thành, bơi một mạch ra ngọn núi ngoài thành rồi lại bơi về... chuyện này có phải quá mức phi lý rồi không?
“Ừm...”
Lâm Oản Oản xoa xoa ấn đường, cố tìm lại giọng nói của mình:
“Ngươi bảo việc này phải có sự trợ giúp của đám quan binh kia mới trốn thoát được, vậy một mình ngươi làm sao men theo mật đạo mà rời đi được?”