Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 275
“Là cô nương ban sáng...”
Ánh mắt ông lộ rõ vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy bộ xiêm y bằng gấm lụa thanh nhã trên người nàng.
Lâm Oản Oản khẽ mỉm cười trấn an:
“Chính là cháu đây.”
Ông lão trước mặt không ai khác chính là người nông dân trồng dưa đã cho hai nàng đi nhờ xe vào ban ngày.
Nếu không phải nhận ra người quen có ân với mình, nàng cũng chẳng hơi đâu đi chuốc lấy chuyện bao đồng vào thân.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy bác?”
Nàng vừa đưa tay phủi bụi đất bám trên áo ông lão, vừa cất giọng hỏi han.
Người nông dân trồng dưa hai mắt đỏ hoe, vội vàng đẩy tay Lâm Oản Oản ra:
“Cô nương, cháu mau đi đi!”
“Đừng để bị liên lụy vào vũng nước đục này.”
Ông đảo mắt nhìn quanh, nhặt một khúc gỗ bên đường lên, nghiến răng định liều mạng xông vào trong tiệm.
Lâm Oản Oản vội giữ chặt lấy cánh tay ông lão, cản ông lại.
Bên trong gian nhà, một gã nam tử mặc áo gấm béo ục ịch đang cười hề hề, bàn tay đầy mỡ tóm chặt lấy cổ tay một phụ nhân mảnh mai. Gã đang khoái chí đứng xem ba tên gia đinh lực lưỡng xúm vào đấm đá một nam tử trẻ tuổi dưới đất.
Người nam tử bị đánh bầm dập kia chính là con trai của ông lão trồng dưa.
Lúc này, hắn đã bị đạp ngã sõng soài xuống đất, ba tên sai vặt không ngừng giáng những cú đá tàn nhẫn vào mạng sườn hắn.
Hắn chỉ có thể co quắp thân mình, dùng hai tay ôm chặt lấy đầu để tự vệ trong tuyệt vọng.
Người phụ nhân có dung mạo thanh tú, đôi mắt đẫm lệ, thấy phu quân bị hành hạ dã man thì vừa gào khóc vừa liều mạng giãy giụa muốn nhào tới cứu chồng.
Gã nam tử áo gấm túm chặt lấy nàng ta, bàn tay hộ pháp như gọng kìm sắt khóa chặt lấy người phụ nữ yếu ớt:
“Mỹ nhân à, cái thứ phế vật vô dụng đó có gì để nàng phải lưu luyến chứ? Nàng cứ ngoan ngoãn theo ta về phủ, nhà họ Lý ta ở Thúy Thành này hiển hách thế nào chẳng lẽ nàng còn chưa từng nghe qua sao?”
Gã béo nghếch cằm đắc ý:
“Tiệm lụa Lý Ký lớn nhất trên con phố này chính là cơ nghiệp của nhà ta đấy.”
“Nàng mà theo ta thì đảm bảo cơm no áo ấm, vinh hoa phú quý hưởng không hết, tội tình gì phải còng lưng xay đậu hũ kiếm từng đồng bạc lẻ thế này?”
Gã vừa nói vừa đưa bàn tay mập mạp định vuốt ve gương mặt phụ nhân, trong mắt lộ rõ vẻ thèm thuồng dơ bẩn:
“Nàng xem dung mạo nõn nà thế này, da thịt mềm mịn như đậu hũ non, sinh ra đâu phải để làm những việc nặng nhọc hạ đẳng, ngoan ngoãn theo ta đi.”
Ông lão trồng dưa tức đến thở không ra hơi, hai mắt hằn lên những tia máu đỏ ngầu:
“Cô nương, buông ta ra!”
“Hôm nay dù có phải liều cái mạng già này, ta cũng phải liều chết với tên súc sinh đó!”
Lâm Oản Oản không buông tay, chỉ khẽ nghiêng đầu liếc nhìn Lục Kiều một cái.
Lục Kiều lập tức hiểu ý, sải bước tiến lên, hai tay như hai chiếc móc sắt túm chặt lấy cổ áo hai tên gia đinh rồi vung mạnh sang hai bên.
Lục Kiều từ nhỏ đã quen làm lụng việc nặng, lại từng được Thập Thất chỉ điểm công phu quyền cước, tuy thời gian luyện tập không dài, chưa thể xưng bá chốn giang hồ, nhưng để trừng trị mấy tên gia đinh chỉ biết ỷ thế hiếp người này thì dễ như trở bàn tay.
Đối với tên gia đinh còn lại, nàng tung một cước dứt khoát đá văng gã vào góc tường, rồi cúi người kéo nam tử đang bị đánh đứng dậy.
Thập Thất từng nói qua.
Người tập võ trong thiên hạ chia làm hai lối.
Một lối là rèn luyện thân pháp đạt tới tốc độ cực hạn, giết người vô thanh vô tức.
Một lối là Luyện thể, sức mạnh ngập tràn, một quyền đoạt mạng đối phương.
Tuy rằng Lâm Oản Oản luôn cảm thấy cách dạy của Thập Thất không giống như đang truyền thụ võ nghệ chính tông của danh môn chính phái, mà giống như đang huấn luyện sát thủ của Ám vệ doanh hơn, nhưng nhận thấy tính thực chiến rất cao nên nàng cũng hào hứng học theo.
Thập Thất từng bảo, hai người các nàng từ nhỏ chưa từng trải qua rèn luyện gân cốt bài bản, cả tốc độ lẫn thể lực đều kém xa người thường, bắt buộc phải chọn một con đường để chuyên tâm khổ luyện.
Khi ấy, mắt Lâm Oản Oản sáng rực lên, giơ tay nói ngay:
“Thập Thất sư phụ, ta muốn chọn Luyện thể.”
Nghĩ bụng, lỡ như sau này Tạ Cảnh Mục tên điên kia có nổi cơn thịnh nộ tra tấn nàng, nàng cũng có thể chịu đòn dai hơn một chút...
Hoặc giả sau này trốn khỏi kinh thành, hai bàn tay trắng không nơi nương tựa, vạn nhất phải làm lụng đồng áng kiếm miếng cơm thì ít nhất cũng không đến mức ngay cả cái cuốc cũng vác không nổi.
Còn về phần tốc độ...
Nàng có đi thi chạy cự ly dài đâu chứ!
Nàng tự thấy mình nhìn xa trông rộng, dứt khoát chọn con đường Luyện thể.
Ngược lại, Lục Kiều lại chọn luyện thân pháp và tốc độ.
Lục Kiều nghĩ rất đơn giản, cô nương nhà mình vốn tính lười biếng hay ngủ nướng, nếu tốc độ của nàng nhanh nhẹn hơn thì có thể giúp cô nương làm xong mọi việc sớm hơn, để cô nương được ngủ thêm một canh giờ.