Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 276
Thế nhưng Thập Thất lại lắc đầu dứt khoát:
“Không được.”
Một câu nói tạt ngay một gáo nước lạnh vào mặt Lâm Oản Oản.
“Bởi vì ngươi không Luyện thể từ thuở ấu thơ, bây giờ khung xương đã định hình, dù có bỏ ra ba năm hay năm năm khổ luyện thì sức lực cũng chẳng tăng tiến được bao nhiêu.”
“Chi bằng chuyên tâm luyện tốc độ và độ chuẩn xác của đòn đánh, khi thực sự đối mặt với hiểm nguy có thể tung một đòn chí mạng khiến kẻ địch không kịp trở tay.”
Dứt lời, cổ tay Thập Thất khẽ lật, trong lòng bàn tay chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh đoản đao sắc lẹm. Ánh mắt nàng ấy lạnh băng, vung tay áo một cái, thanh đoản đao đã cắm phập sâu vào vách tường đá bên cạnh.
“Các ngươi thấy đấy, tốc độ đủ nhanh thì có thể khiến đối phương mất mạng trước khi kịp phản ứng.”
Thấy vẻ mặt Lâm Oản Oản xìu xuống đầy thất vọng, Thập Thất bèn bồi thêm một câu an ủi:
“Ta sẽ truyền lại cho các ngươi vài khẩu quyết Luyện thể căn bản, sau này dẫu không thành cao thủ thì sức lực cũng không đến nỗi quá yếu ớt.”
Thế là, chuỗi ngày khổ luyện cứ thế bắt đầu.
Lâm Oản Oản vốn là kẻ lười biếng thành tính, ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, về sau trong phủ lại xảy ra quá nhiều biến cố dồn dập nên chuyện luyện công cũng đành gác lại một bên.
Chỉ có Lục Kiều là ngày ngày kiên trì rèn luyện không sót một buổi nào...
Giờ phút này, nhìn Lục Kiều dễ dàng hất văng mấy gã nam nhân hộ pháp ra xa, nàng không khỏi thầm cảm thán trong lòng.
Biết trước bao nhiêu mưu tính cuối cùng cũng thành công cốc, chi bằng ngày trước cứ ngoan ngoãn theo Thập Thất khổ luyện võ công cho xong, như thế khi đối mặt với Tạ Cảnh Mục cũng không đến mức hoàn toàn không có chút sức lực nào để phản kháng.
Càng nghĩ nàng lại càng thấy uất ức nghẹn ngào.
Ông lão trồng dưa đứng bên cạnh ngơ ngác nhìn Lục Kiều với ánh mắt đầy kinh ngạc.
Lâm Oản Oản lúc này mới buông tay thả ông cụ ra.
Ông lão vội vã chạy tới đỡ lấy con trai mình, trừng mắt căm phẫn nhìn Lý Mậu và người con dâu đang bị gã giữ chặt:
“Mau thả con dâu ta ra!”
“Ngươi ỷ thế hiếp người, cưỡng đoạt dân phụ giữa ban ngày ban mặt, ngươi không sợ trời tru đất diệt sao?”
Mấy tên gia đinh của Lý Mậu lồm cồm bò dậy từ dưới đất, sợ hãi nép sau lưng chủ tử.
Thấy người vừa xông vào ra tay chỉ là một nha hoàn nhỏ thó, trong mắt Lý Mậu lập tức hiện lên vẻ khinh thường:
“Cưỡng đoạt dân phụ?”
Gã cười khẩy một tiếng đầy vẻ bỉ ổi:
“Bổn thiếu gia rõ ràng là bỏ tiền ra mua bán sòng phẳng đàng hoàng!”
Gã đưa ngón tay mập mạp chỉ vào tờ ngân phiếu năm mươi lượng vứt lăn lóc dưới đất, giọng điệu ngập tràn vẻ khinh miệt:
“Mù mắt hết rồi sao mà không thấy?”
“Bổn thiếu gia đã để lại bạc rồi đấy, những năm mươi lượng bạc trắng lận đó! Ngươi phải biết số tiền này đủ để mua đứt mạng sống của cả cái nhà nghèo kiết xác các ngươi rồi. Giờ ta chỉ xin ngươi một đứa con dâu thôi, ngươi nên quỳ xuống dập đầu tạ ơn mới phải đạo!”
Cậy có tiền lót lưng nên gã chẳng hề e sợ điều gì, dẫu cho xung quanh đã có cả đám đông vây kín xem náo nhiệt, gã vẫn vênh váo ngẩng cao đầu:
“Cả đời cái ngữ bần nông các ngươi còng lưng làm lụng thì kiếm nổi bao nhiêu tiền? Dù có cưới thêm ba nữ nhân nữa thì tiêu hết được bao nhiêu bạc chứ? Bổn thiếu gia đây là đang phát tâm từ bi làm phúc, giúp nhà các ngươi đổi đời đấy. Cầm lấy tiền rồi trốn vào một góc mà cười thầm đi, đừng có bày ra cái bộ mặt đưa đám như có tang thế nữa.”
Gã bĩu môi khinh bỉ:
“Đem cả nhà ba người các ngươi bán cho phường buôn người thì đáng giá được mấy đồng? E rằng gộp cả ba mạng lại còn chẳng nổi ba mươi lượng bạc! Đã vớ được món hời trên trời rơi xuống lại còn làm bộ làm tịch, mau cút xéo cho khuất mắt ta!”
Nói xong, gã còn hừ mạnh một tiếng xua đuổi.
Gã hơi ưỡn cái bụng phệ, vừa nói vừa thở phì phò, ngực phập phồng ra vẻ một kẻ bề trên đang ban phát ân huệ cứu vớt kẻ nghèo hèn.
Trong mắt gã, thói đời này người ta chỉ cười kẻ nghèo hèn chứ chẳng ai cười kẻ có tiền, cách làm của gã tuy có phần ngang ngược ép uổng, nhưng gã trả tiền sòng phẳng, thậm chí trả giá cao gấp mấy lần giá thị trường!
Cả cái nhà bán đậu hũ này chỉ đang giở trò ăn vạ, thấy gã lắm tiền nhiều của nên muốn vòi vĩnh thêm chút bạc mà thôi!
Gã lạnh lùng quát lớn:
“Cút mau!”
“Đừng tưởng bổn thiếu gia không nhìn thấu tâm can các ngươi, chẳng qua là muốn vòi thêm tiền chứ gì?”
Ông lão trồng dưa nghe xong thì tức đến tối tăm mặt mày, lồng ngực nghẹn ứ, suýt chút nữa ngã quỵ xuống nền đất, may mà con trai ông vội vã đỡ lấy.
“Cha, cha bình tĩnh lại đi cha!”
Ông lão chỉ biết lắc đầu trong nỗi uất hận tột cùng.
Lý Mậu trợn trừng đôi mắt ti hí: