Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 278
“Ngươi có thể dùng tiền để mua người, thì ta cũng có thể. Chẳng qua chỉ là năm mươi lượng thôi mà, ta cũng có.”
Dứt lời, nàng thò tay vào người rút ra một tờ ngân phiếu.
Lý Mậu hơi ngẩn ra một thoáng, sau đó phá lên cười ha hả.
Gã cười đến mức lớp mỡ thừa trên mặt rung lên bần bật, đôi mắt ti hí như hạt đậu xanh tràn ngập vẻ lạnh lẽo.
Gã đã hiểu ra, Lâm Oản Oản muốn dựa theo lý lẽ của gã để cứu người phụ nữ kia.
Thế nhưng...
“Cùng là năm mươi lượng, bổn thiếu gia dựa vào đâu mà phải nhường cho ngươi chứ?”
Lâm Oản Oản cúi nhìn tờ ngân phiếu trên tay, bước tới góc phòng nơi có ngọn nến đang cháy, đưa tờ ngân phiếu hơ nhẹ bên trên ngọn nến. Dưới ánh nến vàng mờ ảo, mệnh giá ghi trên tờ ngân phiếu hiện lên rõ mồn một.
Nàng từ tốn cất lời:
“Nhưng năm mươi lượng của ta... là năm mươi lượng hoàng kim cơ mà.”
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người có mặt đều bị chấn động đến ngây người.
Mấy thương nhân đứng xem náo nhiệt thấy nàng tùy tiện rút ra một tờ ngân phiếu năm mươi lượng vàng thì hai mắt trợn tròn xoe.
Những người làm ăn buôn bán nhỏ như bọn họ, dù có chắt bóp chi tiêu, nhịn ăn nhịn mặc cả năm trời cũng chưa chắc đã để dành nổi mười lượng vàng ròng.
Mấy kẻ dân thường nổi lòng tham nhìn tờ ngân phiếu đang đặt ngay sát ngọn lửa nến thì cuống cuồng cả lên, chỉ sợ ngọn lửa bén vào thiêu rụi mất, hận không thể lao lên cướp lấy tờ ngân phiếu nhét vào túi mình.
Người kinh ngạc nhất không ai khác chính là Lý Mậu.
Gã thu lại nụ cười cợt nhả trên mặt, ánh mắt dán chặt vào tờ ngân phiếu kia.
Tuy gã hành xử ngang ngược càn quấy, nhưng thân là đứa con trai độc nhất của Lý lão gia tử, từ sớm đã tiếp quản chuyện làm ăn của các cửa hàng, sổ sách tiền nong trong nhà đều do gã quản lý, tự nhiên chỉ cần liếc mắt một cái là phân biệt được đâu là ngân phiếu thật, đâu là ngân phiếu giả.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, gã đã biết chắc chắn đây là hàng thật một trăm phần trăm.
Năm mươi lượng hoàng kim... chính là toàn bộ số tiền lãi ròng trong gần nửa năm của Tiệm lụa Lý Ký nhà gã!
Ở cái chốn Thúy Thành nhỏ bé này, nhà gã có thể coi là phong quang vô hạn, cơm bưng nước rót, áo gấm lụa là, không ai dám đắc tội.
Thế nhưng ngay cả gã cũng không dám tùy tiện mang năm mươi lượng vàng ra ngoài đường để khoe khoang như thế này.
Nữ nhân này rốt cuộc có lai lịch thế nào?
Vậy mà có thể tùy tay rút ra tận năm mươi lượng hoàng kim...
Lâm Oản Oản nhìn gã, khẽ nghiêng đầu cười:
“Bây giờ thì năm mươi lượng của chúng ta đã giống nhau chưa?”
Nàng mỉm cười nhẹ nhàng, giọng điệu thốt ra cũng êm ái như gió thoảng.
Thế nhưng, lọt vào tai Lý Mậu lại chẳng khác nào một cái tát trời giáng thẳng vào mặt gã.
Cả người gã cứng đờ, hai bên má nóng bừng rát bỏng.
Những tiếng xì xào bàn tán của đám đông chung quanh lúc này rơi vào tai gã đều biến thành những lời cười nhạo mỉa mai.
Gã đã quen thói diễu võ giương oai suốt bao năm qua, giờ phút này lại cảm thấy bẽ bàng, không dám ngẩng mặt nhìn sắc mặt của người khác.
Gã muốn chứng minh bản lĩnh của mình, nhưng trên người dù có móc thêm được trăm tám mươi lượng bạc thì đứng trước năm mươi lượng hoàng kim cũng chỉ như muối bỏ biển.
Thân hình gã cứng ngắc, bàn tay mập mạp vẫn còn túm chặt lấy người phụ nhân nọ, các khớp ngón tay hơi buông lỏng nhưng vẫn ngoan cố không chịu thả người ra.
Lâm Oản Oản khẽ nhướng mày:
“Sao thế?”
“Ta ra giá năm mươi lượng hoàng kim, ngươi có mua nổi không?”
“Đã là chuyện mua bán thì nàng ấy giờ là người của ta rồi. Nếu ngươi muốn có nàng ấy thì cứ việc bỏ ra nhiều bạc hơn số này đưa cho ta, ta cũng chẳng ngại nhường lại đâu.”
Nàng khẽ cười.
Sắc mặt Lý Mậu lại càng lúc càng khó coi, nóng bừng như lửa đốt.
Thói đời vốn quen thói giẫm đạp kẻ yếu, nịnh bợ kẻ mạnh, nhất là khi đối mặt với kẻ ác trước kia nay thất thế, bắt được cơ hội này liền nhao nhao lên tiếng châm chọc:
“Này cô nương, cô khinh thường ai thế hả? Đây chính là thiếu gia của Tiệm lụa Lý Ký đấy, chỉ có năm mươi lượng vàng còi cọc, sao ngài ấy lại không lấy ra nổi chứ?”
“Đúng đấy! Lý công tử mau lấy bạc ra đi! Cho nàng ta hẳn sáu mươi lượng, bảy mươi lượng hoàng kim để nàng ta mở rộng tầm mắt!”
Trong đám đông cũng có những kẻ là đối thủ làm ăn của Lý gia, vốn đã gai mắt với cảnh Tiệm lụa Lý Ký một tay che trời từ lâu, nay ẩn mình trong đám đông liền cất giọng mỉa mai:
“Cái Tiệm lụa Lý Ký này chẳng lẽ ngay cả năm mươi lượng vàng cũng không móc ra nổi sao? Mùa hè sắp qua rồi, chuẩn bị phải nhập vải vóc mới để may xiêm y mùa thu, có bấy nhiêu tiền mà cũng không có thì nhập hàng mới kiểu gì? Chẳng lẽ vải vóc bán ra toàn là hàng tồn kho ế ẩm từ những năm trước hay sao?”