Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 279
“Haizz, nếu là ta phải chịu nỗi nhục lớn thế này thì chắc chắn phải đập tiền vào mặt đối phương rồi. Chút tiền mọn ấy mà cũng không lấy ra được thì vải vóc bán trong tiệm là lụa mới dệt hay hàng tồn kho năm ngoái, thật sự khó mà nói trước được đấy nhé.”
Sắc mặt Lý Mậu khẽ biến đổi.
Gã không ngờ rằng sự việc này lại bị kéo sang chuyện làm ăn buôn bán của gia tộc.
So với việc làm ăn sinh tử của cả cơ nghiệp thì chút thể diện cỏn con dường như chẳng còn quan trọng đến thế nữa.
“Các ngươi câm hết miệng lại cho ta! Tiệm lụa Lý Ký của ta ở Thúy Thành này là số một số hai, sao có thể không lấy nổi năm mươi lượng vàng mạt rệp này chứ!”
Gã nghiến răng nghiến lợi cãi lại một câu.
Lập tức có người trong đám đông cất tiếng châm chọc tiếp lời: “Vậy thì ngươi lấy ra xem nào!”
Lý Mậu đảo mắt nhìn quanh quất.
Lúc này, gã thực sự rơi vào thế cưỡi cọp khó leo xuống.
Nếu cứ thế xám xịt cụp đuôi bỏ đi thì chuyện làm ăn của các cửa hàng nhà gã chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nặng nề, mà bản thân gã sau này cũng chẳng còn mặt mũi nào để lăn lộn ở Thúy Thành này nữa.
Nhưng nếu chịu chi tiền ra, chẳng lẽ lại phải bỏ ra cái giá trên trời như thế chỉ để mua một nữ nhân tầm thường này sao?
Hối hận!
Lúc này ruột gan gã đã hối hận đến xanh mét!
Những người chung quanh vẫn không ngừng bàn tán xôn xao, sắc mặt gã tái nhợt dần, cánh môi mập mạp cũng bắt đầu run rẩy bần bật.
“Các ngươi đến tiệm...”
Gã bảo gia đinh đi lấy tiền.
Danh dự cùng tiền bạc, thế nào cũng phải giữ lấy một bên.
Gã tâm như tro tàn, oán hận nhìn Lâm Oản Oản, biết hôm nay đã thiệt thòi ngã nhào.
Nhưng lời gã còn chưa dứt, từ bên ngoài đã có một người sải bước đi vào.
Người tới mặc một thân áo gấm, dáng người cao lớn bụng phệ, gương mặt béo tròn toát lên vẻ trầm ổn, đôi mắt không tính là to lại tràn đầy vẻ khôn khéo.
“Chỉ là năm mươi lượng vàng, Tiệm lụa Lý Ký của ta tất nhiên lấy ra được.”
Lão vừa tới, Lý Mậu như tìm được chỗ dựa vững chắc, mắt liền sáng rực lên.
“Cha!”
Người tới chính là chủ nhân của Tiệm lụa Lý Ký, phụ thân của Lý Mậu, Lý Hùng.
Lý Hùng lạnh lùng liếc nhìn Lý Mậu, gã lập tức cúi đầu.
Lý Hùng rút từ trong người ra một tờ ngân phiếu, kẹp giữa các ngón tay, đúng là ngân phiếu năm mươi lượng vàng.
Lão nhìn Lâm Oản Oản, nhàn nhạt nói:
“Cô nương, bạc thì chúng ta lấy ra được, nhưng phụ nhân này không đáng giá ngần ấy tiền. Ánh mắt ngươi độc đáo, ngươi thích thì ngươi mua đi. Chúng ta có số bạc này, chẳng thà nhập thêm nhiều hàng tốt, may thêm y phục thượng hạng.”
Gừng càng già càng cay, dăm ba câu, Lý Hùng liền chuyển hướng câu chuyện.
Từ việc không mua nổi, biến thành phụ nhân không đáng giá, không chỉ giẫm đạp Lâm Oản Oản một cái, mà còn tiện thể lật lại lời đồn Tiệm lụa Lý Ký không mua nổi tơ lụa mới.
Lý Mậu cũng phản ứng lại, lập tức buông lỏng tay đang giữ phụ nhân ra.
“Đúng vậy, ngươi không đáng giá! Một món hàng nát bị người ta chơi qua như ngươi, làm sao đáng năm mươi lượng vàng chứ! Nàng ta mù mắt, để nàng ta mua đi!”
Phụ nhân được cứu thoát, lập tức chạy vào lòng trượng phu nhà mình.
Lâm Oản Oản liếc nhìn ba người phía sau, lại không hề có ý định buông tha cho đám Lý Mậu.
Nàng nhìn Lý Hùng, biết rằng đối thủ hiện giờ đã đổi thành lão.
Khó đối phó thật đấy.
Nhưng, cũng chẳng khó đến thế.
Nàng khẽ mỉm cười, lại thò tay vào người, rút ra thêm một tờ ngân phiếu nữa.
Đây là tờ ngân phiếu một trăm lượng vàng, hai tờ gộp lại chính là một trăm năm mươi lượng vàng.
Đôi môi đỏ của nàng khẽ mở, trong mắt mang theo chút mỉa mai.
“Đừng nói cho êm tai như thế, rõ ràng là mua không nổi.”
Nàng phe phẩy ngân phiếu trên tay.
“Tiệm lụa Lý Ký to lớn như vậy, ngày ngày diễu võ giương oai, thế mà mua một phụ nhân cũng phải tính toán tỉ mỉ, ta khinh.”
Sắc mặt Lý Hùng cứng đờ.
Lý Mậu thấy phụ thân chịu nhục, nổi trận lôi đình, xắn tay áo định xông lên đánh người.
“Con tiện nhân này...”
Lời gã còn chưa nói hết đã bị Lý Hùng ngăn lại.
Đôi mắt đen của Lý Hùng sâu thẳm, nhìn chằm chằm Lâm Oản Oản.
“Ngươi là ai?”
Lý Hùng nhìn Lâm Oản Oản với ánh mắt đầy vẻ dò xét.
Tiệm đậu hũ này lão biết rất rõ.
Đôi phu thê trẻ làm đậu hũ rất mực ân ái, đặc biệt là người phụ nhân kia có dung mạo thanh tú ưa nhìn, Lý Mậu vừa nhìn thấy là hai mắt đã dán chặt không rời.
Đối với tính nết của đứa con trai này, Lý Hùng vốn hiểu rõ trong lòng, ham mê nữ sắc chút đỉnh cũng chẳng ảnh hưởng tới đại cục gia tộc, nên lão thường mắt nhắm mắt mở bỏ qua.
Thế nhưng hôm nay, dù lão có ngu muội đến đâu cũng nhìn ra được, người trước mặt tùy tiện lấy ra một trăm năm mươi lượng hoàng kim tuyệt đối không phải vì chuyện mua bán người đơn thuần.