DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 282

1018 từ

Không thể bỏ qua như vậy được.

Gã nhất định phải tìm cách đòi lại cả vốn lẫn lời mới hả dạ!

Trong quán đậu phụ.

Lão nông trồng dưa dẫn theo con trai và con dâu quỳ rạp xuống đất tạ ơn Lâm Oản Oản.

Lâm Oản Oản vội đưa tay đỡ bọn họ dậy:

“Không cần đa lễ thế này đâu.”

Lão nông nước mắt lưng tròng:

“Xin cô nương hãy nhận một lạy này của chúng tôi, nếu không có cô nương, một nhà chúng tôi e là...”

Lâm Oản Oản vẫn kiên quyết nâng bọn họ đứng dậy.

Người vây xem xung quanh vẫn bàn tán xôn xao, chưa chịu tản đi.

Lão nông trong lòng vẫn còn sợ hãi:

“Cô nương đã đắc tội với bọn họ, sau này ở đất Thúy Thành này biết sống thế nào đây?”

Lâm Oản Oản chỉ cười mà không nói.

Dù sao nàng cũng chẳng định ở lại Thúy Thành lâu dài.

Nghỉ lại một hai ngày rồi đi, có gì phải sợ chứ?

Đám người Lý Mậu có hung hăng ngang ngược đến đâu thì cũng cần thời gian tính kế bày mưu, đợi đến lúc gã rảnh tay tìm đến thì nàng và Lục Kiều đã cao chạy xa bay từ lâu rồi.

Huống chi hiện tại chuyện về Trầm Quang Cẩm vừa mới nổ ra, trong thời gian ngắn gã tự lo thân còn chưa xong, làm sao rảnh rỗi gây sự.

Thấy nàng im lặng, lão nông trồng dưa lại suy đoán theo hướng khác:

“À, cũng phải, ngẫm lại mới thấy thân phận của cô nương ắt hẳn phi phàm, tùy tiện cũng có thể lấy ra nhiều ngân lượng như thế, tất nhiên chẳng việc gì phải sợ bọn họ.”

Lâm Oản Oản tiện tay thu bạc lại, cười nói:

“Ta dù có nhiều tiền đến đâu cũng chẳng thể một hơi lấy ra ngần ấy, toàn là đồ giả để dọa người thôi.”

Lão nông sửng sốt:

“Là giả sao?”

Lâm Oản Oản gật đầu:

“Đúng vậy, đều là giả cả.”

Ánh mắt nàng trong veo, thần sắc vô cùng chân thành và nghiêm túc.

Nàng vốn đã rèn giũa kỹ năng diễn kịch từ nhỏ, sớm đã đạt tới độ xuất quỷ nhập thần, không chút tì vết.

Lão nông nghe vậy thì tin sái cổ.

Những người đứng xem xung quanh cũng đều tin theo.

Hóa ra chỉ là đồ giả.

Chẳng trách sắc mặt nàng vàng vọt khô ráp, ăn mặc cũng chẳng giống thiên kim xuất thân từ hào môn phú quý, làm sao có thể tùy tiện lấy ra nhiều bạc như thế được.

Nếu là đồ giả thì hoàn toàn hợp lý.

“Dùng ngân phiếu giả dọa cho tên kia sợ mất mật, ha ha ha ha!”

Có người không nhịn được bật cười thành tiếng.

Lâm Oản Oản cũng khẽ cong khóe môi.

Con người ta xưa nay vốn chỉ tin vào những gì mình muốn tin.

Lúc này, so với việc tin một nữ tử yếu đuối đang nắm giữ khối gia sản kếch xù, bọn họ càng tình nguyện tin rằng nàng chỉ là một kẻ nghèo túng dùng mưu mẹo giả tạo.

Trước khi ra tay, không phải nàng chưa từng tính tới hậu quả.

Chẳng hạn như việc Lý Mậu sẽ mang lòng thù hận.

Thế nhưng, Lý Mậu tuy tính tình ngang ngược nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ gìn quy củ, không dám làm càn quá giới hạn.

Bằng không, gã hoàn toàn có thể cướp người rồi rời đi, việc gì phải bỏ lại năm mươi lượng bạc làm gì?

Gã vẫn muốn giữ lấy chút thể diện và thanh danh.

Nếu đã muốn giữ thể diện thì mọi chuyện lại quá dễ xử lý.

Chọc giận gã, ngoài sáng gã không dám làm càn, mà đợi đến khi gã âm thầm sắp xếp xong xuôi người đến trả thù thì nàng đã sớm đưa Lục Kiều rời đi mất rồi.

Đó là điều thứ nhất, còn điều thứ hai chính là đám đông đứng xem xung quanh.

Nàng dám cứng rắn chống lại Lý Mậu, người khác tự nhiên sẽ kiêng dè, chẳng dám coi thường nàng; dẫu có kẻ mong nàng gặp họa thì cũng chẳng ai dám tự tiện ra tay trước.

Bởi vậy, những kẻ này không đáng để nàng bận tâm.

Còn về chuyện tin tức có truyền tới Đông Cung hay không...

Thiên hạ rộng lớn khôn cùng, mỗi ngày đều có vô số chuyện phát sinh.

Chuyện vặt vãnh như thiếu gia một tiệm lụa trêu ghẹo phụ nữ nơi phố chợ căn bản chẳng tính là đại sự.

Ở chốn kinh thành phong vân biến ảo, chuyện cỏn con này nhỏ bé đến mức chẳng thể tạo nổi một gợn sóng tăm hơi.

Manh mối duy nhất để Tạ Cảnh Mục có thể lần ra tung tích của nàng chính là tra xét sổ sách ngân trang. Khi đó hắn mới biết nàng đã rút bạc ở Thúy Thành và nhận ra nàng còn sống.

Thế nhưng nghe ngóng được thì hiện tại hắn vẫn đang hôn mê bất tỉnh, đợi đến khi hắn tỉnh lại rồi hạ lệnh điều tra, nàng đã sớm trốn đến chân trời góc bể.

Dù hắn có liên kết chuyện này với nàng thì thời gian cũng chẳng chênh lệch là bao, thêm một chuyện hay bớt một chuyện cũng chẳng có gì khác biệt.

Trước khi rời đi còn có thể tiện tay giúp đỡ một nhà lão nông nghèo khổ.

Nàng tính toán kiểu gì cũng thấy trăm lợi không một hại.

Thế nên nàng mới quyết định ra tay.

Dưới ánh mắt đầy vẻ biết ơn của cả nhà lão nông, nàng thong thả xoay người rời đi.

Đám đông xung quanh cũng dần tản bớt.

Lục Kiều ghé sát lại, hạ thấp giọng hỏi:

“Cô nương, sao người lại biết về Trầm Quang Cẩm vậy? Chúng ta đâu có ghé qua tiệm lụa nhà bọn họ đâu.”