Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 283
Lâm Oản Oản khẽ hắng giọng một tiếng:
“Trước kia tình cờ nghe người ta nhắc tới, phàm là kẻ không đủ tiền mua Phù Quang Cẩm thì đều dùng Trầm Quang Cẩm để thay thế, giá cả chênh lệch hơn một nửa.”
“Ta tuy không rõ Trầm Quang Cẩm rốt cuộc dệt may thế nào, nhưng Phù Quang Cẩm thì ta quá quen thuộc rồi. Loại vải trên người tên kia mặc có chút khác biệt so với loại ta từng mặc trước kia, nên ta đoán ra thôi.”
Lục Kiều hiểu ra, gật đầu lia lịa:
“Hóa ra là vậy.”
Lâm Oản Oản khẽ thở dài một hơi:
“Chúng ta phải mau chóng rời khỏi nơi này thôi.”
“Đã rút bạc ở ngân trang rồi, chuyện bị Tạ Cảnh Mục phát hiện chỉ là chuyện sớm muộn. Tình hình dân cư các vùng cần dò la thì chúng ta cũng đã nắm rõ, nghỉ ngơi đêm nay, sáng mai lập tức lên đường.”
Nàng cũng có chút lo lắng Lý Mậu sẽ làm ra chuyện hồ đồ bốc đồng gì đó.
Dù sao nhìn bộ dạng tên kia cũng chẳng thông minh cho lắm.
Thế nhưng Lâm Oản Oản vẫn là quá đánh giá cao gã rồi.
Nàng còn chưa đi được bao xa thì Lý Mậu đã dẫn người đuổi tới nơi.
Một bên gò má của gã vẫn còn sưng vù, in hằn rõ mồn một một dấu bàn tay đỏ ửng.
Phía sau gã vẫn là ba tên gia đinh khi nãy, chống nạnh hung hăng, khí thế bừng bừng ập tới chặn đường.
Lâm Oản Oản cạn lời.
Đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới ngay.
Nhưng nàng quả thực đã đánh giá quá cao đầu óc của tên này.
Nếu gã biết âm thầm bày mưu tính kế sau lưng, nàng còn coi trọng gã thêm đôi phần, dẫu sao lúc đó nàng cũng đã rời đi từ lâu.
Đằng này gã lại hùng hổ tìm tới nhanh như vậy...
Lâm Oản Oản khẽ nhướng mày:
“Muốn đánh nhau sao? Nhưng xem chừng các ngươi đánh không lại chúng ta đâu.”
Nàng nghiêng đầu liếc nhìn Lục Kiều.
Lục Kiều lập tức mím chặt môi, siết chặt hai nắm đấm, trong mắt lóe lên vẻ hung hãn:
“Tên nào muốn lên trước!”
Nàng lớn tiếng quát lên một tiếng.
Lý Mậu giật nảy mình, vội vàng khựng chân lại:
“Ngươi... các ngươi đợi đã!”
Gã hít sâu một hơi, cố lấy lại vẻ tự tôn:
“Hảo nam không đấu với nữ, ta không thèm đánh nhau với các ngươi, đánh thắng cũng chẳng vẻ vang gì.”
Lâm Oản Oản liền bồi thêm một câu:
“Đúng vậy, mà đánh thua thì lại càng mất mặt hơn.”
Lý Mậu: “...”
Gương mặt gã lập tức chuyển sang màu xanh mét.
Người đi đường xung quanh lại bắt đầu xúm đông xúm đỏ lại xem náo nhiệt, Lý Mậu lúc này cũng chẳng thèm sợ hãi nữa:
“Ta chỉ muốn cho các ngươi biết, sau này nói chuyện thì chớ có khinh thường người khác! Tiệm lụa Lý gia chúng ta, chút hơn một trăm lượng vàng cỏn con sao có thể không lấy ra nổi, ngươi mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ đây!”
Gã cẩn thận từng li từng tí thò tay vào trong ngực áo, rút ra một tờ ngân phiếu.
Đám gia đinh xung quanh lập tức xách đèn lồng tiến lại gần.
Ánh đèn lồng chiếu rọi lên tờ ngân phiếu rõ mồn một từng nét chữ.
Lý Mậu hất cằm, vẻ mặt vô cùng đắc ý:
“Nhìn rõ chưa?”
“Vừa vặn đúng hai trăm lượng vàng!”
Lâm Oản Oản: “...”
Mọi người xung quanh nhìn gã, trong ánh mắt vừa có vẻ ngưỡng mộ lại vừa xen lẫn ghen tị.
Gã cực kỳ hưởng thụ những ánh nhìn này, sống lưng ưỡn thẳng tắp, ngay cả vết tát trên mặt dường như cũng chẳng còn thấy đau đớn nữa.
Lâm Oản Oản lẳng lặng thò tay vào túi, thong thả rút ra thêm mấy tờ ngân phiếu.
Có người đứng bên cạnh rất nhanh mắt liền đưa đèn lồng qua:
“Mời cô nương dùng.”
Lục Kiều đưa tay đón lấy.
Dưới ánh sáng ấm áp của đèn lồng, mệnh giá ghi trên từng tờ ngân phiếu hiện lên rõ ràng.
Mấy tờ ngân phiếu cộng lại, vừa vặn đúng năm trăm lượng vàng.
Lý Mậu ngây ngẩn cả người.
Trong mắt gã hiện lên vẻ mờ mịt, nhìn mấy tờ ngân phiếu trước mặt, rồi lại nhìn sang Lâm Oản Oản, hồi lâu vẫn chưa kịp hoàn hồn.
Đám đông xung quanh muốn cười nhưng không dám cười thành tiếng, chỉ biết cúi đầu nén nhịn.
“Cô nương còn bao nhiêu tờ như vậy nữa?”
Có người đứng sau lưng Lâm Oản Oản, hạ giọng tò mò hỏi nhỏ.
Nàng thản nhiên xua xua tay, giọng cũng hạ thật thấp:
“Dù sao cũng chẳng tốn tiền, tùy tiện nhờ người ta vẽ ra thôi, muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.”
Người nọ nghe vậy suýt chút nữa bật cười phá lên.
Thế nhưng giờ phút này, tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của Lý Mậu.
Không một ai lên tiếng nhắc nhở gã rằng đó là ngân phiếu giả, chỉ mong được xem gã bẽ mặt tại trận.
Sắc mặt Lý Mậu lúc xanh lúc đỏ, lắp bắp:
“Ngươi... ngươi...”
“Một nữ tử như ngươi, ra ngoài mang theo nhiều tiền của như vậy làm cái gì?”
Lâm Oản Oản khẽ cười nhạo một tiếng:
“Ta có tiền ta thích mang theo đấy, ngươi quản được ta chắc?”
Lý Mậu: “...”
Gã bắt đầu cảm thấy xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu.
Lâm Oản Oản chớp chớp mắt, quay đầu nói với những người đứng phía sau:
“Làm phiền các vị khiêng giúp một chiếc bàn lại đây, tiện thể tìm thêm một con xúc xắc nữa.”