Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 284
Có người lập tức hiểu ý nàng, nhanh nhảu chạy đi khiêng bàn.
Lâm Oản Oản nhìn Lý Mậu, mỉm cười:
“Không sao cả, chúng ta chơi một ván đi. Nếu ngươi thắng, toàn bộ số ngân lượng này của ta đều thuộc về ngươi.”
“Có dám chơi không?”
Giọng nàng trong trẻo êm tai, mang theo sức cám dỗ khó cưỡng.
Như bị ma xui quỷ khiến, Lý Mậu vô thức gật đầu.
Thế nhưng ngay sau đó, gã lập tức tỉnh táo lại.
Sao gã lại ngoan ngoãn nghe theo lời sai khiến của một ả nữ nhân xấu xí thế này chứ?
Gã dâng lên một trận hối hận.
Thế nhưng khi ánh mắt gã chạm vào chiếc bàn vuông và con xúc xắc vừa được mọi người khiêng tới, đáy mắt gã lại khẽ lóe lên một tia dao động.
Lắc xúc xắc đoán tài xỉu sao?
Đó chính là kiểu một ván định đoạt thắng thua.
Hai trăm lượng vàng của gã đối đầu với năm trăm lượng vàng của nàng.
Nếu như thắng...
Trong mắt gã thoáng hiện lên một tia tham lam không giấu giếm.
“Được.”
“Tới thì tới!”
Lâm Oản Oản mỉm cười bước tới bên bàn, cầm lấy con xúc xắc.
“Tổng cộng sáu điểm, so lớn nhỏ.”
“Bất kể đặt cược bao nhiêu, một ván quyết định thắng thua.”
Lý Mậu rất cẩn thận, đưa tay ra:
“Ta muốn kiểm tra xúc xắc trước.”
Lâm Oản Oản chẳng hề bận tâm, trực tiếp ném con xúc xắc qua cho gã.
Gã lật qua lật lại xem xét kỹ lưỡng, còn tiện tay ném thử lên mặt bàn mấy lần, lần nào điểm số cũng khác nhau, có lớn có nhỏ, xem ra quả thực chỉ là một con xúc xắc bình thường.
Gã thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
“Được, tiểu gia ta chơi với ngươi.”
Gã nhếch mép:
“Ta đặt trước năm mươi lượng vàng, nhớ kỹ đấy.”
Lâm Oản Oản gật đầu: “Được, ta cũng theo năm mươi lượng vàng.”
Trên người nàng có sẵn ngân phiếu mệnh giá nhỏ, liền rút ra một tờ năm mươi lượng vàng đặt lên mặt bàn.
Hai mắt Lý Mậu nhìn trừng trừng vào tờ ngân phiếu.
“Ngươi muốn chơi thế nào?”
Lâm Oản Oản thản nhiên thu hết vẻ tham lam của gã vào đáy mắt.
Nàng khẽ cong môi, giọng điệu mang theo ý cười nhạt:
“Ta lắc thì ngươi chọn trước, ngươi lắc thì ta chọn trước.”
“Xúc xắc đang ở trong tay ngươi, ngươi lắc đi, ta chọn lớn nhỏ trước.”
Lý Mậu ngẫm nghĩ một chút.
Cách chơi này quả thực rất công bằng.
Xúc xắc nằm trong tay gã, hoàn toàn có thể đề phòng nàng giở trò gian lận.
Trò này thuần túy chỉ dựa vào vận may.
Vốn liếng của gã chỉ có hai trăm lượng vàng, trong khi đối phương có tới năm trăm lượng, một khi thua, bên chịu tổn thất nhiều hơn là ai thì thấy rõ ngay.
Gã chỉ cần thắng một chút thôi cũng đủ bù đắp toàn bộ tổn thất do vụ việc Trầm Quang Cẩm gây ra rồi.
Có người mang một chiếc bát sứ tới, gã tuy ghét bỏ bẩn thỉu nhưng vẫn nhận lấy úp lên, bỏ xúc xắc vào trong rồi ra sức lắc mạnh.
Lắc vài cái, gã dằn mạnh bát xuống bàn:
“Chọn đi.”
Lâm Oản Oản tùy ý mở miệng:
“Lớn.”
Lý Mậu nín thở mở bát ra, bên trong là hai điểm, là nhỏ!
Đôi mắt ti hí của gã lập tức sáng bừng lên:
“Ta thắng rồi!”
Gia đinh bên cạnh vội vàng gom ngân phiếu đưa cho gã:
“Thiếu gia!”
Lý Mậu nhìn tờ ngân phiếu năm mươi lượng vàng trong tay, lòng dạ rạo rực không thôi.
Không ngờ lại có thể dễ dàng kiếm được năm mươi lượng vàng nhanh đến thế!
Cách này so với việc buôn bán kiếm lời dễ dàng hơn gấp bội!
Trong đám đông, có không ít kẻ đỏ mắt vì ghen tị.
Thế nhưng người bên cạnh lại ghé tai nói nhỏ điều gì đó, sắc mặt của những kẻ vừa ghen tị kia lập tức trở nên kỳ quặc.
Bọn họ vừa đứng xem náo nhiệt, vừa mang ánh mắt khó hiểu nhìn Lâm Oản Oản.
Không ai đoán được trong hồ lô của nàng rốt cuộc đang bán thứ thuốc gì.
Sắc mặt Lâm Oản Oản trước sau vẫn thản nhiên như không.
Nàng lại rút ra một tờ ngân phiếu một trăm lượng vàng đặt lên bàn:
“Tiếp tục.”
Lần này đến lượt nàng lắc xúc xắc.
Nàng thong thả lắc vài cái, động tác tùy ý như thể chẳng hề tiếc tiền chút nào.
Trong mắt người ngoài, đó là ngân phiếu giả, đương nhiên nàng chẳng có gì phải xót.
Thế nhưng chỉ có Lục Kiều mới biết, số ngân phiếu kia đều là bạc thật vàng thật.
Sở dĩ nàng bình thản không chút sợ hãi là bởi vì...
Đôi mắt phượng của nàng lóe lên một tia khinh miệt.
Nàng nhìn thấu tâm tư của Lý Mậu, mà chính vì nhìn thấu nên nàng mới thấy tên này ngu xuẩn cùng cực.
Gã chỉ mải chăm chăm dòm ngó năm trăm lượng vàng của nàng, mà quên mất rằng tiền vốn của bản thân chỉ có vỏn vẹn hai trăm lượng.
Đoán lớn nhỏ, tỷ lệ thắng thua chia đều năm ăn năm.
Một nửa của năm trăm lượng vàng là hai trăm năm mươi lượng.
Nàng có một khoảng đệm an toàn hai trăm năm mươi lượng để chống đỡ.
Còn Lý Mậu, một khi thua sạch thì chính là không còn một xu dính túi.
Điều nàng đang chờ đợi, chính là khoảnh khắc Lý Mậu thua sạch nhẵn toàn bộ số vốn.
“Ta chọn nhỏ!”
Lý Mậu vừa thắng tiền nên có cảm tình với “nhỏ”, lập tức đặt cược tiếp.