Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 289
Hắn cúi gằm đầu, toàn thân cứng đờ, đến thở mạnh cũng không dám.
Cách hắn không xa ở phía trước, Tạ Cảnh Mục vận một thân hắc y, đôi mắt đen sâu thẳm vô hồn, nét mặt không chút biểu cảm, duy chỉ có ánh mắt là lạnh lẽo thấu xương, không mang theo nửa phần ấm áp.
Hắn ngồi sau chiếc bàn dài, nhìn bức mật thư trong tay, từng đợt cảm xúc cuộn trào dâng lên trong mắt.
Đó là sự điên cuồng.
Là phẫn nộ tột cùng.
Là sự kích động không thể kiềm chế...
Hắn bỗng nở nụ cười, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo, nhưng nụ cười ấy lại chẳng thể khiến người ta cảm nhận được chút hơi ấm nào.
Lưu Quang cảm giác căn phòng dường như càng lúc càng lạnh lẽo hơn.
Nhưng chính bản thân hắn cũng vô cùng chấn động.
Hai cỗ thi thể cháy rụi trong Tuế An Viện thế mà lại không phải là Thái tử phi và Lục Kiều!
Đó là hai cái xác chết được mua về!
Hơn nữa còn là thi thể phải chờ ròng rã suốt một tháng trời mới mua được.
Hóa ra ngay từ trước khi gả vào Đông Cung, Thái tử phi đã âm thầm lên kế hoạch bỏ trốn rồi, quả thực là to gan đến cùng cực!
Ban đầu, Tạ Cảnh Mục sai hắn đi lùng soát các khoản sổ sách ngân quỹ, hắn càng tra lại càng thấy kinh hãi, da đầu dần dần tê rần.
Những món sổ sách này tuy được che giấu vô cùng cẩn mật, nhưng Quỷ Y Vệ nào phải hạng xoàng xĩnh, lần theo từng dấu vết nhỏ nhất, rồi cứ thế thuận theo manh mối mà tìm tòi...
Vừa tra ra sự thật, cả người hắn suýt chút nữa đã sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Lúc này đứng trong phòng, hắn chỉ biết cúi đầu thật thấp, không dám thốt lên dù chỉ một lời.
“Tốt lắm.”
Giọng nói của Tạ Cảnh Mục vang lên lạnh buốt như ngọc vỡ trên băng:
“Thế mà lại vội vã muốn rời xa cô đến mức này.”
Hắn bật cười hai tiếng gằn trong cổ họng, rồi đột ngột đứng phắt dậy:
“Lưu Quang, triệu tập toàn bộ Quỷ Y Vệ, theo cô xuất thành, bắt Thái tử phi mang về đây!”
Câu nói cuối cùng thốt ra mang theo hàn ý thấu tận xương tủy.
Lưu Quang biết, lần này Thái tử đã thực sự nổi trận lôi đình.
Khác hẳn với những lần trước, lần này Thái tử phi đã triệt để chạm vào vảy ngược của hắn.
Lưu Quang khom người cúi đầu:
“Rõ.”
“Thái tử phi mấy ngày trước có đến Thúy Thành rút bạc, nhưng số ngân lượng trên sổ sách rất lớn, nàng vẫn chưa rút hết.”
“Hay là điện hạ hãy tạm chờ thêm một chút, đợi đến lần sau khi Thái tử phi rút bạc, chúng ta sẽ nắm được tung tích chính xác xem nàng đang ở đâu.”
Sắc mặt Tạ Cảnh Mục vẫn bình thản đến lạ lùng, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên nụ cười tự giễu nhàn nhạt:
“Nàng sẽ không đi rút bạc nữa đâu.”
“Nàng biết cô sẽ tra ra được manh mối, cho nên số bạc còn lại nàng tuyệt đối sẽ không đụng vào.”
Lưu Quang lộ vẻ khó xử:
“Thái tử phi một đường ẩn giấu hành tung cẩn mật như vậy, chúng ta biết đi đâu để tìm nàng đây?”
Tạ Cảnh Mục sải bước đi thẳng ra ngoài cửa, trong đáy mắt cuộn trào hàn băng:
“Đi tới biên ải.”
Lưu Quang hít sâu một hơi lạnh.
Trời đất ơi!
Thái tử phi chạy đến biên ải tìm Cố tiểu tướng quân thật sao???
“Không thể nào... Thái tử phi nàng...”
Lưu Quang hoàn toàn kinh ngạc không thốt nên lời.
Tạ Cảnh Mục nghiến răng ken két:
“Hy vọng là không phải.”
Lưu Quang thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Nếu chưa có gì chắc chắn, hay là điện hạ khoan hãy khởi hành, để thuộc hạ phái người đi điều tra kỹ lưỡng trước đã.”
Trên gương mặt vốn luôn điềm đạm lạnh lùng của Tạ Cảnh Mục lúc này chỉ còn lại vẻ bực bội thiếu kiên nhẫn cùng sát khí lạnh buốt:
“Nàng cho dù không đi tìm Cố Du thì vẫn sẽ đến biên ải, chỉ có nơi đó đối với nàng mới là an toàn nhất.”
Thế nhưng tình thế nơi biên ải lại vô cùng hỗn loạn phức tạp, một nữ tử yếu đuối như nàng làm sao có thể tự bảo vệ được bản thân?
Nghĩ đến cảnh thân hình mảnh mai mềm mại của nàng rất có thể sẽ rơi vào tay những gã nam nhân khác, trong lòng Tạ Cảnh Mục liền dâng lên một luồng xúc động muốn giết người không tài nào kiềm chế nổi.
“Lập tức khởi hành, tới biên ải!”
Trường Nhạc thành nằm ở nơi biên ải xa xôi, xung quanh núi non trùng điệp bao bọc, bóng người thưa thớt mà dã thú lại nhiều.
Lâm Oản Oản không muốn lần lữa trì hoãn thời gian trên đường đi, cho nên nàng quyết định chọn những con đường mòn nhỏ hẹp nhất, ngắn nhất để đi.
Cỗ xe ngựa bôn ba ròng rã suốt hơn hai tháng trời, trên đường đi đã thay đổi tới ba con ngựa mới có thể an toàn đến được Trường Nhạc thành.
Tại tòa thành trì trước khi đến Trường Nhạc thành, sau khi đã tích trữ đầy đủ lương thực cần thiết, con hắc mã kia liền trở thành tài sản quý giá nhất của hai người.
Lâm Oản Oản và Lục Kiều ngày nào cũng phải thay nhau trông chừng nó, cho nó ăn uống đàng hoàng, chỉ sợ nó cũng giống như những con ngựa trước đó, đột nhiên ngã bệnh rồi lăn đùng ra chết ngay trước mắt.