Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 290
Khi chưa nhìn thấy bóng dáng tường thành Trường Nhạc thành, cả hai người lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, ngay cả khi nói chuyện với con ngựa cũng phải dùng giọng điệu nhẹ nhàng dỗ dành:
“Ngựa ngoan, phải sống cho thật tốt đấy nhé!”
“Cố gắng lên một chút!”
Mãi đến khi nhìn thấy tường thành Trường Nhạc thành hiện ra trước mắt, hai người mới hoàn toàn buông lỏng người, nằm vật ra trong thùng xe:
“Mặc kệ mọi thứ ra sao thì ra.”
“Cuối cùng cũng tới nơi rồi.”
Lúc này trời đã vào thu.
Những cơn gió thổi qua đều mang theo cảm giác se lạnh. Nơi đây địa thế hẻo lánh, núi non trùng điệp vây quanh, lá rụng bay lả tả khắp nơi, mặt đất phủ một màu vàng xanh xen lẫn.
Mấy ngày trước vừa có một trận mưa rào trút xuống khiến nền đất có chút lầy lội trơn trượt. Trong không khí phảng phất mùi cỏ xanh ngai ngái sau cơn mưa hòa cùng hơi ẩm của đất bùn, mang lại cảm giác mát mẻ, trong trẻo và sạch sẽ vô cùng.
Tiết trời chuyển lạnh, Lâm Oản Oản khoác lên mình một bộ váy dài tay bó màu xanh nhạt, trên thân váy không hề có hoa văn thêu thùa cầu kỳ, kiểu dáng đơn giản phóng khoáng. Toàn bộ mái tóc được búi gọn gàng lên cao, cố định bằng một cây trâm gỗ mộc mạc, vóc dáng nàng mảnh mai yểu điệu tựa như một nhành trúc non.
Chỉ có điều, trên mặt nàng lại bôi một lớp dược thảo khiến làn da trở nên vàng vọt khô ráp, dung mạo xấu xí vô cùng, duy chỉ có đôi mắt là vẫn đen láy, trong veo và sáng ngời hút mắt.
Lục Kiều sợ lạnh nên mặc một chiếc áo khoác mỏng màu lam. Suốt dọc đường bôn ba vất vả, nàng cũng lười biếng chẳng buồn chải chuốt, mái tóc tết thành hai bím đuôi sam buông thõng hai bên ngực.
Cộng thêm làn da thô ráp vàng vọt cùng khuôn mặt tròn trịa, mỗi khi cười lại để lộ hàm răng trắng bóc, trông nàng chất phác thật thà chẳng khác nào một thôn nữ vừa mới đi làm đồng ở ngoài ruộng rau trở về.
Đến trước cổng Trường Nhạc thành, Lục Kiều đã chuẩn bị sẵn công văn trong tay từ sớm.
Thế nhưng ngay tại cổng thành lại chẳng có lấy một thị vệ canh gác.
Người qua kẻ lại cứ thế tự do ra vào thông suốt mà không hề gặp phải bất kỳ sự ngăn trở nào.
Lâm Oản Oản khẽ nhíu mày.
Chuyện này...
Có phải là quá mức tự do rồi không?
Lục Kiều cũng quay đầu nhìn sang nàng đầy nghi hoặc.
Lâm Oản Oản khẽ lắc đầu:
“Vào thành thôi.”
Tuy cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng dù sao cũng đã đến tận đây rồi, cứ phải vào trong xem xét tình hình rồi tính tiếp.
Trước khi đến đây, hai người bọn họ đã chuẩn bị chu toàn mọi bề.
Đôi giày dưới chân là do đích thân Lục Kiều tự tay may lấy, từng đường kim mũi chỉ đều vô cùng dày dặn, mặt vải của giày được may thành hai lớp, ngân phiếu đều được giấu kỹ càng ở bên trong.
Ngoài ra, trên mặt hai người đều đã bôi thuốc cải trang, dung mạo lúc này chẳng thể dùng từ bình thường để hình dung nữa mà phải nói là vô cùng xấu xí.
Hiện giờ chẳng còn điều gì đáng để sợ hãi nữa cả.
Cho dù có xui xẻo đụng phải kẻ xấu thì cùng lắm bọn chúng cũng chỉ nhắm vào con ngựa già sắp kiệt sức này mà thôi.
Lục Kiều khẽ vung dây cương, con ngựa lười biếng bước từng bước chậm rãi tiến về phía trước.
Khi vào trong thành, Lâm Oản Oản vén rèm xe bên cạnh lên, nhìn ngắm phong cảnh của Trường Nhạc thành.
Khác với sự phồn hoa của kinh thành hay vẻ tươi mới sau khi trùng tu của Thúy Thành, Trường Nhạc thành ngay từ lúc mới xây dựng là để cho binh lính tích trữ quân nhu, cho nên nhà cửa xây dựng ở đây không dùng gỗ, cũng chẳng dùng gạch bùn, mà hoàn toàn bằng đá.
Từng khối đá lớn xếp chồng lên nhau, tạo thành những gian nhà kiên cố.
Mặt đất cũng được lát kín bằng đá, con đường tuy không thể nói là bằng phẳng nhưng trông vô cùng sạch sẽ.
Người đi đường ăn mặc mộc mạc, có người đang lùa đàn dê bò đi ngang qua, có người gánh đòn gánh bán đồ ăn bên đường, trang phục của họ cũng muôn màu muôn vẻ, một số người rõ ràng mang đậm nét đặc trưng của dị vực.
Có người đường nét khuôn mặt sâu thẳm, vừa nhìn đã biết không phải người bản địa.
Ở nơi này, họ cùng nhau giao thương buôn bán, chung sống với nhau tạo nên một bầu không khí vừa kỳ lạ lại vừa hài hòa.
“Cô nương, lá cờ phía trước kia có phải là tửu lầu không?”
Lục Kiều chỉ vào một lá cờ nhỏ cắm bên cạnh căn nhà đá cách đó không xa rồi hỏi.
Trên lá cờ nhỏ đó viết vài ký tự nhìn không hiểu, chẳng giống bất kỳ loại chữ viết nào nàng từng thấy, nhưng bên cạnh ký tự lại vẽ một bình rượu cùng một chiếc giường.
Ừm...
Hình ảnh vô cùng sinh động.
“Chắc là vậy.”
Lâm Oản Oản ho nhẹ một tiếng:
“Nhưng thôi đừng đến đó.”
“Ta sợ bất đồng ngôn ngữ, lại thêm phần ngượng ngùng.”
Lục Kiều gật đầu:
“Nô tỳ cũng nghĩ vậy.”
Hai người men theo con đường, một người nhìn sang trái, một người nhìn sang phải, cuối cùng tìm được một khách điếm có biển hiệu dùng văn tự mà các nàng đọc hiểu được.