DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 296

1035 từ

“Là phụ nhân kia tới tiệm ăn cơm, tiểu nhân thấy chiếc vòng quý giá nên mới nảy lòng tham trộm lấy.”

Gã run rẩy chỉ tay về phía cánh rừng, mặt đỏ tía tai, từng chữ thốt ra vô cùng chật vật:

“Bọn họ... đã chạy trốn rồi.”

Thanh âm Cố Du trầm xuống, khàn đục:

“Cho nên, ngươi mới đuổi theo nàng?”

Hắn phóng tầm mắt về phía cánh rừng rậm rạp, khóe mắt dần đỏ ửng.

Oản Oản của hắn quả nhiên vẫn còn sống!

Nhưng mà, tàn dư của Bùi Thanh cũng đang lẩn trốn ở bên trong...

Ánh mắt Cố Du lập tức lóe lên tia sáng lạnh thấu xương:

“Người đâu, tiến vào rừng lục soát, bằng mọi giá phải tìm được người!”

Hắn buông lỏng tay, hất Lưu Xuân ra.

Lưu Xuân bủn rủn cả tay chân, ngã ngồi bệt xuống đất. Còn chưa kịp hoàn hồn định thần, trường kiếm bên hông Cố Du đã tuốt khỏi vỏ, một tia hàn quang lóe lên xé toạc không khí, đâm thẳng xuyên qua lồng ngực gã.

Thân hình Lưu Xuân giật giật hai cái rồi mềm nhũn ngã gục, chết không nhắm mắt.

Cố Du vung chân đá văng thi thể gã sang một bên, quét mắt nhìn mấy tên đồng bọn đang sợ đến hồn xiêu phách lạc trên mặt đất, lạnh giọng hạ lệnh:

“Những kẻ này, toàn bộ giết không tha.”

“Triệu Minh, ngươi lập tức quay về điều động thêm nhân thủ, lựa chọn những kẻ đáng tin cậy. Dù phải xới tung cả ngọn núi này lên cũng phải tìm bằng được nàng.”

“Những người còn lại, theo ta tiến vào!”

Dứt lời, hắn lập tức sải bước xông vào cánh rừng, trong đáy mắt đong đầy vẻ nôn nóng, bất an.

Oản Oản của hắn, ngàn vạn lần đừng đụng độ Bùi Thanh...

Kể từ ngày trấn thủ biên ải, hắn hiếm khi nào lộ vẻ thất thố như vậy.

Dẫu có bị kẻ khác ngấm ngầm gây khó dễ, hắn cũng chưa từng biến sắc, trước sau luôn giữ phong thái trầm ổn, nắm chắc đại cục.

Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy vị tiểu tướng quân uy chấn biên thùy lộ rõ vẻ mặt tái nhợt, bước chân hoảng loạn hệt như một thiếu niên chưa từng trải qua sóng gió cuộc đời...

Binh lính xung quanh không dám chậm trễ mảy may, vội vàng tuân lệnh hành sự.

Triệu Minh là tâm phúc theo hắn từ Phủ Tướng quân tới đây, nghe vậy liền lập tức thúc ngựa phi nhanh như chớp.

Số người còn lại chia làm hai nhóm, một nhóm theo chân Cố Du tiến sâu vào rừng, nhóm kia lạnh lùng bước tới trước mặt những kẻ đang dập đầu xin tha mạng.

Mấy tên tiểu nhị thấy binh lính từng bước ép sát, vội vùng dậy định cắm đầu bỏ chạy, nhưng chẳng chạy được mấy bước đã bị đuổi kịp, nhát đao sắc bén chém xuống kết liễu mạng sống.

Xử lý xong xuôi, thi thể trên đất bị hất thẳng vào bụi gai bên đường, toán lính nhanh chóng rảo bước đuổi theo đội ngũ.

...

Lâm Oản Oản cùng Lục Kiều không dám dừng chân nghỉ ngơi nửa khắc, cứ thế cắm đầu đi thẳng về phía trước.

Nàng hiểu rõ, không có Lục Kiều điều khiển, đám người kia sẽ nhanh chóng đuổi kịp cỗ xe ngựa. Khi phát hiện trong xe trống không, bọn chúng ắt sẽ quay lại lùng sục khu rừng, đó chỉ là chuyện sớm muộn.

Các nàng buộc phải thoát khỏi cánh rừng này trước khi bị bọn chúng đuổi tới.

Hai người giẫm lên lớp lá khô mục rữa, dìu dắt nhau chật vật tiến về phía trước.

Bỗng nhiên, dưới chân mềm nhũn hẫng đi một nhịp, ngay sau đó là cảm giác trời đất đảo lộn, trước mắt hoa lên.

Đến khi định thần nhìn lại, nàng kinh hãi nhận ra hai người đã bị túm gọn trong một tấm lưới thừng thô ráp, treo lơ lửng giữa không trung.

Chuyện này...

Lâm Oản Oản tức giận đến mức muốn chửi thề thành tiếng.

Đúng là họa vô đơn chí!

Vậy mà lại xui xẻo vướng phải bẫy rập của phường săn bắn!

Nàng vội vàng sờ soạng rút thanh đoản đao giấu trong người ra:

“Mau cắt đứt dây thừng.”

Lục Kiều cũng rút đoản đao bên hông, cuống cuồng chặt dây. Nhưng hai người còn chưa kịp cắt đứt hai mối dây thì từ đằng xa đã truyền đến tiếng bước chân cùng giọng nói ồn ào.

“Đại ca, con mồi dính bẫy rồi.”

Lâm Oản Oản thầm mừng rỡ trong lòng.

Là thợ săn tới rồi.

Nếu họ thấy người mắc bẫy là hai nữ tử vô tội, chắc chắn sẽ rủ lòng thương thả xuống.

Nàng vội giấu đoản đao vào tay áo, cúi đầu nhìn xuống bóng người dưới tán cây:

“Đại ca, chúng ta không phải...”

Lời vừa đến bên miệng, nhưng khi nhìn rõ gương mặt kẻ đứng dưới gốc cây, giọng nàng nghẹn ứ lại, toàn thân cứng đờ như rơi vào hầm băng, dòng máu dường như đông cứng lại.

Dưới tàng cây râm mát có vài tốp người đứng tản mát, dẫn đầu là một nam tử vận hắc y.

Gã có vóc người cao lớn vạm vỡ, đường nét góc cạnh thâm sâu, khóe môi nhếch lên nụ cười tà dị, một chân gác lên tảng đá lớn. Trông bộ dạng có vẻ ngạo nghễ bất cần đời, nhưng khí tức toát ra quanh thân lại lạnh lẽo thấu xương.

Điều khiến Lâm Oản Oản kinh hãi tột cùng chính là diện mạo của gã.

Nàng từng nhìn thấy bức họa chân dung của gã trong thư phòng Cố Du.

Cố Du từng nói, kẻ trong họa đồ chính là một trong những đầu sỏ chủ mưu của vụ án tráo đổi chiến mã, cũng chính là kẻ đã hạ lệnh phóng hỏa bắn tên thiêu rụi mộc lâu ở ngoại ô kinh thành hòng hủy thi diệt tích.

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt - Chương 296