Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 297
Nét vẽ của Cố Du vô cùng tài tình xuất chúng, họa người sống động như thật.
Hiện tại, dung mạo của kẻ dưới gốc cây giống hệt như đúc người trong bức họa kia.
Lâm Oản Oản trân trối nhìn gã, một chữ cũng không thốt ra nổi.
Từng giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên vầng trán mịn màng.
Sao lại xui xẻo đụng trúng đầu gấu này cơ chứ?
Vận số của nàng đúng là đen đủi đến cực điểm!
Tuy nhiên, may là trên mặt nàng đã bôi dịch dung sần sùi, gã tuyệt đối không thể nhận ra thân phận thật của nàng được.
Lâm Oản Oản thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Dưới tàng cây, Bùi Thanh ngước nhìn người bị nhốt trong lưới, ánh mắt sắc lẹm dừng lại trên gương mặt nhỏ bé vàng vọt kia, khẽ bật cười đầy ẩn ý:
“Hóa ra là Thái tử phi nương nương.”
Một câu nói tựa như sét đánh ngang tai, khiến Lâm Oản Oản kinh hãi tột độ.
Làm sao gã có thể nhận ra được?
Nàng theo bản năng đưa tay chạm lên gò má mình.
Rõ ràng xúc cảm vẫn thô ráp sần sùi như cũ, không có lý nào lại bại lộ được.
Nàng cụp mắt xuống, vờ như không hiểu lời gã nói, diễn trọn vai một phụ nhân thôn quê đang hoảng loạn cầu cứu:
“Vị tráng sĩ này, chúng ta vô ý giẫm phải bẫy, xin các vị rủ lòng thương xót, thả chúng ta xuống với.”
Bùi Thanh khẽ cười mỉa mai:
“Thái tử phi đích thân mở lời cầu cứu, Bùi mỗ làm sao có lý nào lại thấy chết mà không cứu?”
Vút!
Một thanh đoản đao xé gió phóng ra từ tay Bùi Thanh, sắc bén cắt đứt dây thừng.
Tấm lưới bung ra, hai người theo đó rơi thẳng xuống.
Cảm giác hẫng hụt, mất thăng bằng đột ngột khiến gương mặt nhỏ nhắn của Lâm Oản Oản cắt không còn một giọt máu.
Lục Kiều càng kinh hãi thốt lên thành tiếng.
Lâm Oản Oản nhắm chặt mắt, chuẩn bị tinh thần chịu một cú ngã đau điếng xuống đất.
Thế nhưng cảm giác đau đớn trong tưởng tượng không hề xảy ra. Một cánh tay rắn rỏi vươn tới ôm lấy nàng, nhẹ nhàng kéo một cái, nàng đã lọt trọn vào một lồng ngực vững chãi, rộng lớn.
Mùi khí tức lạnh lẽo thấu xương xộc vào mũi, cùng với đó là tiếng tim đập mạnh mẽ, trầm ổn của người nọ.
Từng nhịp, từng nhịp...
Sắc mặt nàng lại càng thêm trắng bệch.
Nàng mở mắt ra, đập vào mi mắt quả nhiên là nụ cười nhếch môi lười nhác của Bùi Thanh:
“Thái tử phi, cẩn thận một chút.”
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính, nhưng lại ẩn giấu vẻ tà ác tột cùng.
Nghe qua là biết chẳng có chút ý tốt nào.
Lâm Oản Oản giãy giụa hai cái, hắn cũng không cố ép giữ lại. Nàng liền nhảy khỏi lồng ngực hắn, vội vàng chạy tới dìu lấy Lục Kiều đang bước đi tập tễnh.
“Thái tử phi cái gì chứ? Ngươi nhận nhầm người rồi.”
Lâm Oản Oản cúi xuống kiểm tra vết thương của Lục Kiều, xác định chỉ là trầy xước ngoài da chứ không gãy xương, lúc này mới thở phào một hơi.
Sau đó, nàng quay sang nhìn Bùi Thanh, vận dụng hết kinh nghiệm diễn xuất tích lũy mười mấy năm qua, trưng ra vẻ mặt vô cùng vô tội:
“Ta không hiểu ngươi đang nói gì cả.”
Bùi Thanh nhìn nàng, đôi mắt thâm trầm dừng lại trên gương mặt trang điểm qua sơ sài của nàng.
Thấy đôi mắt trong veo vô tội cùng dáng vẻ mờ mịt của nàng, gã bật cười thành tiếng.
Uy áp quanh người gã quá mức đáng sợ, dù gã đang cười, Lâm Oản Oản vẫn không thấy thoải mái chút nào, ngược lại có cảm giác như bị một con rắn độc nhìn chằm chằm, sống lưng lạnh gáy.
Chỉ là trên mặt, nàng vẫn cố giữ vẻ ngơ ngác không hiểu chuyện.
Bùi Thanh mỉm cười bước tới trước mặt nàng, đột nhiên cúi người xuống, nhìn sâu vào đôi mắt phản chiếu hình bóng gã cùng một tia hoảng loạn vừa xoẹt qua.
Gã lại nhếch khóe môi, cất giọng lười nhác:
“Thái tử phi có lẽ không biết, ta vốn xuất thân từ Tuyết tộc. Tộc nhân chúng ta có một bản lĩnh kỳ dị, đó là có thể phân biệt được mùi máu của từng người.”
Gã nhìn chằm chằm Lâm Oản Oản, nhấn mạnh từng chữ:
“Mùi hương trên người nàng giống hệt vị ngồi trong kiệu hoa khi Thái tử đại hôn năm đó.”
Gã đứng thẳng người dậy, bật cười khẽ:
“Thế nên, ta tuyệt đối không nhận nhầm. Nàng chính là vị Thái tử phi vốn táng thân trong biển lửa theo lời đồn đại, hóa ra lại mai danh ẩn tích, dịch dung đổi dạng mò đến tận biên ải này.”
Gã nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chút:
“Là vì Cố Du sao?”
Sát ý trong mắt gã chợt lóe rồi biến mất, chớp mắt đã khôi phục vẻ lười nhác thường ngày:
“Theo lời đồn, Thái tử phi từng có hôn ước với Cố tiểu tướng quân, sau lại bị Thái tử dùng quyền lực cướp đi.”
“Xem ra, đồn đại quả nhiên không sai chút nào.”
Lâm Oản Oản đứng chết trân tại chỗ.
Nàng cảm thấy đúng là gặp phải quỷ rồi.
Tên này cầm tinh con chó hay sao chứ?
Đến cả việc nhận diện người cũng dựa vào cái mũi để ngửi!
Nàng hé môi định chối cãi, nhưng cuối cùng đành bất lực ngậm miệng lại.
Gã đã nói tới nước này, nghĩa là đã nắm chắc mười mươi thân phận của nàng.