Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 301
“Nói không nên lời rồi chứ gì?”
Bùi Thanh thấy nàng không đáp, cụp mắt như đang trầm tư, liền cười khẩy:
“Cho nên, sau này đừng có...”
Lâm Oản Oản ngước mắt nhìn hắn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy giễu cợt:
“Bất kể là chiêu gì, chiêu số dùng tốt là được.”
“Không phải sao?”
Nụ cười trên mặt Bùi Thanh vụt tắt.
Bỗng nhiên, từ đằng xa có một mũi tên xé gió phóng tới.
Vút!
Mũi tên găm thẳng vào thân cây bên cạnh Bùi Thanh, ngập sâu ba phân vào thân gỗ.
“Buông nàng ra!”
Cách đó không xa về phía trước, Cố Du trong bộ ngân bạch giáp trụ đang vội vã chạy tới.
Hắn sải bước thật dài, nhìn Lâm Oản Oản đang bị giữ chặt cánh tay, đôi mắt như muốn phun ra lửa.
Bùi Thanh nhướng mày, bàn tay kia không những không buông lỏng mà ngược lại còn vòng qua ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Lâm Oản Oản, kéo nàng nép sát vào lồng ngực mình.
“Cố tướng quân quả thật tinh mắt, Thái tử phi đã dịch dung thay đổi diện mạo thành thế này mà ngươi vẫn có thể nhận ra.”
“Chỉ tiếc là ngươi đã tới chậm một bước, nàng là của ta rồi.”
Trán Lâm Oản Oản đầy những vạch đen.
Cái gì gọi là nàng là của hắn cơ chứ?
Lời này nghe sao mà quái đản đến thế?
Nàng khẽ cựa quậy thân mình nhưng lần này không thể thoát ra được.
Bùi Thanh ghé sát bên tai nàng, thấp giọng nói:
“Thái tử phi, nếu đã muốn hợp tác thì hiện tại chính là lúc ngươi nên góp chút công sức rồi đấy.”
“Nếu ngươi vô dụng thì chẳng cần phải thắt cổ tự vẫn đâu, ta sẽ lập tức tiễn ngươi xuống hoàng tuyền.”
Lúc nói chuyện khóe miệng gã khẽ nhếch lên nụ cười, rơi vào mắt người ngoài trông chẳng khác nào đang tán tỉnh, trêu đùa.
Thế nhưng Lâm Oản Oản đã cảm nhận được một luồng hàn khí lạnh buốt đang dí sát sau thắt lưng nàng.
Là chủy thủ?
Hay là loại binh khí nào khác?
Sắc mặt Lâm Oản Oản hơi đổi, không dám lộn xộn nữa, cả người cứng đờ.
“Nói chuyện đi chứ.”
Bùi Thanh nghiến răng, gằn giọng.
Lâm Oản Oản hít sâu một hơi, hướng về phía Cố Du đang có sắc mặt xanh mét mà cất tiếng:
“Đừng qua đây.”
Giọng nàng vốn trong trẻo ngọt ngào, nhưng lúc này lại vương chút chua xót nghẹn ngào.
“Cố Du, đừng qua đây.”
Sau khi nàng lên tiếng, bước chân Cố Du khựng lại.
Hắn đứng cách hai người chừng hai mươi bước chân, nhìn người mà mình ngày đêm thương nhớ nay ở gần ngay trước mắt, thế nhưng...
Hắn siết chặt nắm đấm, giọng nói khàn đặc:
“Oản Oản đừng sợ, ta sẽ cứu nàng.”
Bùi Thanh bật cười:
“Oản Oản?”
“Gọi thật là thân mật làm sao, khiến ta cũng có chút ghen tị rồi đấy.”
Gã vừa nói vừa tỏ vẻ phóng đãng, giơ tay nâng cằm Lâm Oản Oản lên.
Lâm Oản Oản: “...”
Nàng trừng mắt lườm gã một cái, hạ giọng nói:
“Đã nói là hợp tác, ta giúp ngươi kiềm chế Cố Du, bảo đảm an toàn cho ngươi, nhưng ngươi làm tổn hại danh dự của ta là có ý gì?”
Bùi Thanh: “...”
“Thật ngại quá, thuận tay thôi.”
Gã khẽ ho một tiếng rồi thu tay về.
Cảm giác ấm áp vừa rồi dưới lòng bàn tay rõ ràng có chút thô ráp, nhưng gã lại khẽ miết nhẹ các đốt ngón tay, vậy mà... lại có chút lưu luyến không nỡ buông.
Ánh mắt gã hơi trầm xuống, nhưng vẫn buông tay khỏi eo Lâm Oản Oản, chỉ dùng một bàn tay nắm chặt lấy nàng, giữ nàng luôn nằm trong tầm khống chế của mình.
“Cố Du.”
Gã thu lại vẻ cợt nhả, lạnh lùng nhìn Cố Du:
“Vị hôn thê cũ của ngươi, à không, là Thái tử phi, hiện giờ đang ở trong tay ta, bảo người của ngươi dừng lại hết đi.”
Gã nhìn đám người đang bám sát phía sau Cố Du, khóe môi khẽ nhếch:
“Bằng không...”
Thanh chủy thủ vốn luôn giấu sát cổ tay áo nay được gã khẽ vung lên, rơi gọn vào lòng bàn tay, mũi dao sắc lạnh kề sát vào cổ Lâm Oản Oản.
Gã nheo mắt lại:
“Bằng không, các ngươi cứ chuẩn bị nhặt xác cho Thái tử phi đi.”
Sắc mặt Cố Du trắng bệch:
“Oản Oản...”
Lâm Oản Oản im lặng.
Nàng vốn chẳng phải hạng nghĩa sĩ xả thân vì đại nghĩa, giờ phút này dù không có thỏa thuận hợp tác thì nàng cũng chẳng dại gì để Cố Du xông lên liều mạng.
Nàng muốn sống!
Vô cùng, vô cùng muốn sống!
Bởi vậy, mấy câu nói này của nàng hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng:
“Cố Du, đừng qua đây.”
Thân thể nàng cứng ngắc, sống lưng căng thẳng thẳng tắp, cố gắng né tránh không chạm vào mũi dao sắc bén.
Nàng khẽ cụp mắt, liếc nhìn Bùi Thanh đang nhếch mép cười.
Tên này rõ ràng là một kẻ điên!
Bề ngoài trông như đang cười, không giống lũ thổ phỉ toàn thân sặc mùi hung tàn khát máu, nhưng nàng biết rõ, một khi nàng mất đi giá trị lợi dụng, không thể kiềm chế được Cố Du...
... thì Bùi Thanh sẽ chẳng chút do dự mà tước đoạt mạng sống của nàng.
Ở gần Bùi Thanh, dù gã có cười thì nàng cũng chẳng cảm nhận được chút ấm áp nào, chỉ thấy ớn lạnh như thể đang bị một con rắn độc rình rập.
Lúc này Bùi Thanh vẫn đang cười.
Thế nhưng đôi mắt gã lại không rời khỏi bọn người Cố Du dù chỉ một khắc.