Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 302
Mãi đến khi thấy Cố Du bị một câu nói của Lâm Oản Oản ghim chặt tại chỗ, gã mới bật cười thành tiếng:
“Làm tốt lắm.”
Gã nhìn sang Lâm Oản Oản, trong mắt mang theo vài phần ý cười:
“Đi thôi.”
Gã kéo Lâm Oản Oản, xoay người đi về phía sau.
Biết được Cố Du kiêng dè an nguy của Lâm Oản Oản, tâm trạng gã trở nên vô cùng khoan khoái.
Gã chẳng chút do dự đẩy Lâm Oản Oản chắn ở phía sau mình, cũng chẳng sợ Cố Du sẽ cho người bắn tên lén.
“Cố tướng quân, ngươi phải nghe theo mệnh lệnh của Thái tử phi đấy nhé, cứ đứng yên ở đó, cấm được nhúc nhích.”
Gã cười lớn, giọng điệu đầy vẻ đắc ý và ngông cuồng:
“Cố tướng quân, chúng ta đi đây, ngươi đừng có ném ám khí hay bắn lén mũi tên nào đấy. Tính ta vốn có tật xấu, không biết thương hoa tiếc ngọc đâu, lại còn rất thích dùng nữ nhân làm bia đỡ đạn nữa.”
“Cố tướng quân, ngươi đừng để đến cuối cùng lại tự tay đâm chết người mình yêu thương đấy nhé.”
Gã cười khẽ, tiếng cười vốn dĩ trong trẻo êm tai, nhưng lọt vào tai Cố Du lại chói tai đến tột cùng.
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Bùi Thanh mang theo Lâm Oản Oản rời đi.
“Bùi Thanh!”
“Nếu ngươi dám động vào một sợi tóc của nàng, bản tướng thề sẽ không đội trời chung với ngươi!”
Giọng Bùi Thanh lười biếng vọng lại, gã còn đưa lưng về phía hắn phất phất tay:
“Nhưng hiện tại chúng ta vốn dĩ đã không đội trời chung rồi mà.”
“Tuy nhiên, Cố tướng quân cứ yên tâm, Thái tử phi là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, ha ha ha ha... Bùi mỗ quả thật rất muốn chiêm ngưỡng xem vị đệ nhất mỹ nhân này có dung mạo ra sao, sẽ không giết nàng đâu.”
Nắm tay Cố Du siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, rỉ ra từng giọt máu tươi tí tách rơi xuống đất.
Phó tướng thấy vậy liền vội vàng tiến lên giữ lấy tay hắn:
“Tướng quân!”
Cố Du rút tay về, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu:
“Nhất định phải cứu bằng được nàng ấy ra!”
Giọng hắn khàn đặc, trong mắt ngập tràn sát khí khát máu:
“Phải thật nhanh!”
Phó tướng cúi đầu:
“Rõ!”
“Tướng quân không cần quá lo lắng, nhân mã của bọn chúng sớm đã bị đánh tan tác, hiện giờ tuy dựa vào Thái tử phi để cầm chân chúng ta... nhưng những kẻ khác thì không bận tâm điều này, hắn vẫn chỉ có thể trốn chui trốn nhủi, không thể có được quyền thế an ổn lâu dài đâu.”
Cố Du quay phắt người lại nhìn phó tướng:
“Chính vì vậy mới cần phải nhanh!”
Hắn nghiến răng:
“Chính vì những kẻ khác không nhận ra Oản Oản, sẽ không tin lời hắn nói, nếu triều đình phái binh bao vây tiêu diệt thì Oản Oản sẽ gặp nguy hiểm tính mạng.”
Rời khỏi tầm mắt của Cố Du, Bùi Thanh liền buông lỏng cổ tay nàng ra.
“Đi thôi, Thái tử phi.”
Gã chắp hai tay sau lưng, giọng điệu lười biếng, hiển nhiên tâm trạng đang vô cùng tốt.
Lục Kiều lập tức bước nhanh lên phía trước:
“Cô nương, người không sao chứ?”
Lâm Oản Oản lắc đầu:
“Ta không sao.”
Nàng nhìn bóng lưng Bùi Thanh phía trước, ánh mắt hơi trầm xuống:
“Chuyện phiền phức còn ở đằng sau cơ.”
Đi theo Bùi Thanh, sớm muộn gì nàng cũng bị coi như quân cờ bỏ đi.
Chờ khi gã hoàn toàn an toàn, nàng sẽ trở thành con bài để uy hiếp hoàng thất, đến lúc đó nàng chẳng còn tư cách gì để mặc cả với gã nữa.
Còn nếu gã rơi vào đường cùng, nàng mất đi giá trị lợi dụng, để hả cơn giận, e là gã cũng sẽ vung một đao lấy mạng nàng.
Lâm Oản Oản nhìn ra được Bùi Thanh và Cố Du như nước với lửa, cho dù chỉ là để đả kích Cố Du thì kết cục của nàng vẫn là cái chết.
Làm thế nào để sống sót mới là chuyện nan giải.
Lâm Oản Oản thở dài một hơi thật sâu.
Số nàng sao mà lận đận thế này...
...
Ra khỏi cánh rừng, bên ngoài đã có một toán người đông đảo chờ sẵn.
Kẻ dẫn đầu đang dắt một cỗ xe ngựa bề ngoài trông khiêm tốn nhưng toát lên vẻ xa hoa kín đáo.
Nhìn thấy Lâm Oản Oản đi bên cạnh Bùi Thanh, gã đó thoáng ngẩn ra.
Nhưng gã nhanh chóng lấy lại tinh thần, cúi đầu quỳ sụp xuống trước mặt Bùi Thanh:
“Chủ tử, xin mời lên xe.”
“Đội ngũ bên cánh trái đã tập kết xong xuôi, tuy quân số vẫn không địch lại đại quân của Cố Du, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể an ổn rút về doanh trướng.”
“Chủ tử, có một vài việc...”
Bùi Thanh vừa nghe thuộc hạ báo cáo vừa bước lên xe ngựa, đẩy cánh cửa gỗ rồi ngồi xuống.
Lâm Oản Oản nhìn quanh quất, ngoài cỗ xe ngựa của Bùi Thanh ra thì những người xung quanh đều đi bộ, chỉ có vài con ngựa do đám thủ vệ mang cung tên cưỡi, xem ra chẳng có phần của nàng rồi.
“Haizz...”
Nàng khẽ thở dài, xoa xoa đôi chân mỏi nhừ:
“Lục Kiều, lát nữa nếu đi không nổi thì cứ tựa vào người ta, ta đỡ muội đi.”
Lục Kiều nhìn nàng đầy vẻ đau lòng:
“Cô nương, người làm sao chịu nổi khổ cực thế này, đi bộ suốt từ nãy đến giờ, chân người liệu còn chịu đựng được không?”