Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 303
Lâm Oản Oản lắc đầu:
“Chịu không nổi cũng phải ráng gượng thôi.”
Cỗ xe ngựa lăn bánh về phía trước vài bước, đám người xung quanh cũng lập tức bám theo.
Lâm Oản Oản và Lục Kiều chầm chậm bước đi, đi theo đoàn người nhưng lại âm thầm thả chậm cước bộ.
Nếu nhân cơ hội này mà trốn thoát được...
Bỗng nhiên, cỗ xe ngựa dừng lại.
Khung cửa sổ bên hông xe được đẩy ra, Bùi Thanh ngoái đầu nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên:
“Thái tử phi, lên xe đi.”
Lâm Oản Oản: “...”
Lục Kiều hạ thấp giọng nói:
“Hắn cũng cẩn thận thật đấy, sợ cô nương đi bộ xảy ra chuyện gì không may.”
Lâm Oản Oản nghiến răng:
“Cẩn thận cái nỗi gì!”
“Hắn sợ chúng ta bỏ trốn đấy!”
Lục Kiều im bặt.
Mọi người xung quanh đều đồng loạt nhìn về phía Lâm Oản Oản, ánh mắt như đang thúc giục.
Trong mắt bọn họ tuyệt nhiên không có chút thiện ý nào, chỉ toàn là sự chán ghét cùng đề phòng.
Lâm Oản Oản mím môi, đành phải bước tới trước cỗ xe ngựa, bám vào thành xe nhảy lên.
Nàng đẩy cánh cửa gỗ chạm trổ tinh xảo ra, bước vào bên trong khoang xe rộng rãi.
Chiếc xe lại từ từ lăn bánh về phía trước, tiếng vó ngựa lộc cộc gõ đều đặn.
Cỗ xe ngựa này sợ là có chi phí chế tạo vô cùng đắt đỏ, di chuyển trên con đường gồ ghề khúc khuỷu như vậy mà bên trong vẫn êm ái vững vàng.
Lâm Oản Oản âm thầm quan sát không gian bên trong.
Ba phía đều có chỗ ngồi, lót đệm gấm mềm mại, chẳng khác nào một chiếc giường êm ái, vô cùng thoải mái.
Kết cấu rường cột chạm trổ hoa văn nhìn cực kỳ xa hoa, giữa những bức phù điêu sơn thủy hoa điểu còn khảm vô số viên ngọc thạch lớn nhỏ, ánh mặt trời chiếu rọi phát ra ánh sáng nhu hòa, khiến cho cành hoa ngọn cỏ kia như sống động hẳn lên.
Tuy nhiên, so với những thứ tiếp theo thì điều này vẫn chưa thấm vào đâu.
Lâm Oản Oản trừng lớn mắt nhìn chiếc bàn nhỏ đặt ở góc xe, trên đó bày biện đầy đủ bút mực giấy nghiên, còn có cả một chồng công văn chất cao, chẳng khác nào một thư phòng thu nhỏ.
Bên cạnh còn có giá rửa tay, trong chậu đồng vẫn đựng nước sạch.
Cái này...
“Đây đâu phải xe ngựa, đây rõ ràng là cả một căn phòng rồi.”
Nàng không kìm được mà lẩm bẩm một câu.
Bùi Thanh khẽ mỉm cười:
“Thái tử phi, nói đi cũng phải nói lại, nàng nên tẩy sạch lớp dịch dung trên mặt mình đi thôi.”
Trên tay gã cầm một cuốn sách, ngồi ngay ngắn ở vị trí chính giữa, nửa thân mình ẩn hiện trong góc khuất mờ ảo, nhìn qua có vài phần phong lưu quyến rũ.
Gã chỉ tay về phía chậu đồng bên cạnh:
“Rửa đi.”
Lâm Oản Oản khựng lại một chút, khẽ cụp mắt:
“Rửa không sạch được đâu.”
Bùi Thanh nhướng mày:
“Chẳng lẽ thứ này có thể theo nàng cả đời hay sao? Ta chưa từng nghe nói trên đời lại có thứ dịch dung lợi hại đến mức này đấy.”
Gã đứng dậy, nhúng chiếc khăn tay vào nước trong chậu đồng cho ướt đẫm, vắt ráo rồi ngồi thẳng xuống bên cạnh Lâm Oản Oản, một tay nắm lấy cằm nàng, một tay cầm khăn ra sức chà xát.
Lau vài cái, làn da trên mặt nàng đã ửng đỏ lên vì đau rát, nhưng sắc vàng sậm kia vẫn không hề phai nhạt chút nào.
Sắc mặt gã lập tức lạnh băng.
Lâm Oản Oản dứt khoát gạt tay gã ra:
“Giờ thì ngươi tin rồi chứ?”
Bùi Thanh cười khẩy một tiếng, trong mắt không có lấy nửa phần ấm áp:
“Không tin.”
Nói rồi gã lại tiếp tục đưa khăn lên lau.
Lâm Oản Oản muốn đẩy gã ra, nhưng sức lực của gã quá lớn, nàng căn bản không thể lay chuyển nổi.
Khoang xe vốn rộng rãi, nhưng lúc này nàng lại bị gã dồn ép ngồi co ro ở một góc, lưng dán chặt vào vách gỗ, lui không thể lui, cả người như bị giam trọn trong lồng ngực gã.
Hơi thở nam tính nồng đậm phả thẳng vào mặt...
Tư thế này, bất luận là ai nhìn vào cũng sẽ nảy sinh hiểu lầm.
Thế nhưng gã lại làm việc vô cùng nghiêm túc, như thể hoàn toàn không nhận ra sự mờ ám, vẫn cố chấp cầm khăn chà xát lên mặt nàng, suýt chút nữa đã cọ rách cả da.
“Đủ rồi!”
Lâm Oản Oản rốt cuộc nổi giận:
“Trong điều khoản hợp tác đâu có bao gồm việc này!”
Nàng túm chặt lấy cổ tay Bùi Thanh, đôi mắt đen láy trừng trừng nhìn gã.
Tầm mắt Bùi Thanh rơi trên mu bàn tay nàng, khóe môi khẽ cong lên một độ cong khó nhận ra:
“Thái tử phi quả thật là quý nhân hay quên.”
Gã ngước mắt lên, thản nhiên nói:
“Nếu nàng cứ mang bộ mặt xấu xí này ra gặp người khác, ai sẽ tin tưởng thân phận của nàng chứ?”
“Không tin thân phận thì nàng còn có giá trị gì đối với ta nữa?”
Thân mình Lâm Oản Oản cứng đờ, lực đạo đang nắm chặt tay gã cũng dần buông lỏng ra.
Bùi Thanh nhếch môi:
“Bởi vậy, tự nàng tẩy sạch, hay là để ta giúp nàng, tự chọn đi.”
Nói xong, gã lại làm bộ giơ khăn lên, chuẩn bị tiếp tục chà xát mặt nàng.
Trên mặt đã truyền đến từng cơn đau rát buốt, nếu thật sự để gã lau tiếp, sợ rằng da mặt bị chà nát bét gã cũng chẳng chịu dừng tay.