Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 304
Lâm Oản Oản khẽ thở dài một tiếng, đối diện với loại người hành sự không theo lẽ thường như gã, nàng thật sự hết cách.
“Được rồi.”
Nàng cụp mắt xuống, dáng vẻ như thể đã bị rút cạn toàn bộ sức lực:
“Ta tự rửa.”
Bùi Thanh đứng dậy ngồi trở lại chỗ cũ, chỉ là gã không đọc sách nữa mà nhàn nhã khoanh tay nhìn nàng.
Tựa như đang ung dung chờ xem bước tiếp theo của nàng.
Lâm Oản Oản bước tới trước chậu đồng, lấy từ trong người ra một bình bột thuốc rồi trút vào bên trong.
Nhìn lớp bột thuốc hòa tan khiến làn nước trong chậu ngả sang màu xanh lục nhạt, đôi mắt đen của nàng khẽ tối lại.
Hiện giờ thân phận đã bại lộ, tiếp tục giữ lại khuôn mặt này cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.
Hơn nữa đúng như lời gã nói, nếu người khác không nhận ra nàng, không thể bảo hộ an nguy cho gã thì nàng cũng chỉ có con đường chết.
Haizz...
Lâm Oản Oản âm thầm thở dài.
Chỉ là một khi đã tẩy sạch lớp ngụy trang này, lại đi theo gã, muốn phối chế lại dược liệu cũng chẳng dễ dàng gì. Nếu để lộ gương mặt thật thì dù nàng có trốn đến chân trời góc bể nào cũng sẽ bị người ta liếc mắt một cái nhận ra ngay.
Càng khó lòng trốn thoát hơn...
Nàng lại thở dài một tiếng, vươn tay vốc nước, chậm rãi xoa lên mặt.
Đôi bàn tay vốn vàng vọt thô ráp của nàng ngâm trong nước, chỉ trong vài nhịp thở đã dần trở nên trắng trẻo mịn màng như ngó sen.
Còn khuôn mặt nàng, những chỗ dính nước đều từ từ lộ ra màu da ban đầu.
Trắng ngần như ngọc, ửng lên sắc hồng phấn nhạt tự nhiên, dù không hề thoa son trát phấn cũng toát lên vẻ tuyệt mỹ thoát tục.
Ánh mắt Bùi Thanh sâu thẳm lại, tầm mắt gã dừng lại ở vệt đỏ ửng trên mặt Lâm Oản Oản do chính tay mình vừa chà xát lúc nãy, đầu ngón tay khẽ miết nhẹ.
Xem ra lực tay của gã quả thực có hơi mạnh bạo quá rồi.
Rửa mặt xong xuôi, Lâm Oản Oản quay đầu nhìn về phía gã, đôi mắt đen tĩnh lặng như nước, không hề gợn lên chút cảm xúc nào.
Dường như nàng đang muốn nói: Giờ thì ngươi vừa lòng rồi chứ?
Bùi Thanh bật cười:
“Chẳng trách lại được xưng tụng là đệ nhất mỹ nhân kinh thành.”
Đôi mắt đen của gã càng thêm sâu thẳm:
“Quả nhiên danh bất hư truyền.”
Dáng người Lâm Oản Oản thon thả mềm mại, vận một bộ váy dài tay hẹp màu xanh nhạt, mái tóc đen búi cao gọn gàng, làn da trắng ngần mịn màng, cánh môi đỏ khẽ mím lại, đôi mắt tròn xoe như quả nho khẽ rủ xuống, không mang theo nửa phần gợn sóng.
Nàng đẹp đến mức khuynh nước khuynh thành, chỉ cần lẳng lặng đứng đó thôi cũng chẳng khác nào một bức họa tuyệt mỹ.
Thậm chí không cần bất kỳ trang sức lộng lẫy nào tô điểm, nàng cũng đủ sức làm lu mờ cả cỗ xe ngựa xa hoa đắt giá này.
Bùi Thanh trước kia từng nghe qua danh xưng này của nàng, khi ấy gã chỉ cười khẩy khinh miệt.
Chắc hẳn lại là vị quý nữ thế gia nào đó rảnh rỗi sinh nông nổi, tự thêu dệt cho mình một cái danh xưng mỹ miều để khoe khoang mà thôi.
Thế nhưng dám xưng là “đệ nhất mỹ nhân”, quả thật cũng to gan lớn mật đấy chứ!
Tuy nhiên sau khi tìm hiểu thân phận của Lâm Oản Oản, gã mới vỡ lẽ.
Hóa ra là hoàng thân quốc thích, xuất thân thuộc hàng cao quý bậc nhất, hèn chi lại dám rầm rộ phô trương như vậy.
Nhưng có một lần, khi cưỡi ngựa đi ngang qua kinh thành, từ đằng xa, gã đã nhìn thấy Lâm Oản Oản đang phát cháo cứu tế ở cổng thành.
Khi ấy, nàng vận một bộ bạch y thanh nhã, gương mặt nhu mì diễm lệ, nụ cười rạng rỡ như hoa.
Nàng dùng một dải lụa màu ngọc bích nhạt buộc gọn ống tay áo lại, để lộ ra một đoạn cổ tay trắng nõn nà.
Dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, cánh tay nàng trắng muốt như tuyết, trắng đến mức chói lòa cả mắt người nhìn.
Dù chỉ là một cái liếc nhìn từ đằng xa, bóng hình còn chưa thấy rõ mồn một, vậy mà gã đã khắc ghi suốt mấy năm trời.
Gã bùi ngùi cất tiếng:
“Chẳng trách lại có thể khiến Thái tử và Cố Du vì nàng mà tranh chấp kịch liệt đến thế, dung mạo bực này, có kẻ nào lại không động lòng cho được?”
Lâm Oản Oản trong lòng thắt lại.
Thân thể này có một thiết lập vô cùng phiền toái.
Vạn nhân mê!
Nghĩa là bất kể có quen biết hay không, hễ ai nhìn thấy nàng là sẽ bắt đầu nảy sinh hảo cảm, muốn tới gần, sau đó lại bị tính cách độc ác của nguyên chủ làm cho tổn thương sâu sắc, rồi chuyển sang căm thù nàng đến tận xương tủy.
Từ khi xuyên không tới đây, dựa vào thiết lập này, nàng tích cực phát cháo làm việc thiện, có thể nói là danh tiếng đều gom đủ, trừ một số rất ít người bị nàng làm tổn hại lợi ích sinh lòng chán ghét ra thì những người còn lại đều vô cùng yêu mến nàng.
Nàng nhìn Bùi Thanh trước mặt, chỉ cảm thấy da đầu tê dại từng cơn.
Không thể nào chứ...
Cái thiết lập phiền phức này không phải lại chuẩn bị phát tác đấy chứ?