DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 306

1025 từ

Nàng thầm nghĩ trong lòng nhưng không mở miệng hỏi.

Nàng quan sát sắc mặt Bùi Thanh, trong lòng hiểu rõ, Cố Du đã bị đuổi đi, giá trị lợi dụng của nàng đã được chứng minh, nhưng tạm thời lúc này nàng cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.

Đối với một kẻ vô dụng, gã việc gì phải cẩn thận đối đãi cơ chứ.

Lắng nghe tiếng bước chân đều tăm tắp bên ngoài.

Lòng nàng càng lúc càng nguội lạnh.

Nếu như đại quân của gã cũng đã tập kết xong xuôi, có đủ sức mạnh để đánh một trận sống còn với Cố Du, sợ rằng nàng sẽ bị Bùi Thanh trói chặt trên cột cờ để làm con bài uy hiếp Cố Du.

“Đang nghĩ gì thế?”

Bùi Thanh nhìn nàng, thấy nàng chốc chốc lại nhíu mày, bỗng nhiên lại thở dài thườn thượt, liền nhướng mày hỏi.

Lâm Oản Oản không trả lời câu hỏi của gã mà hỏi ngược lại:

“Những người còn lại của ngươi đâu? Còn bao lâu nữa mới có thể hội quân?”

Bùi Thanh trầm ngâm một lát:

“Ước chừng hơn mười ngày nữa là có thể hội quân.”

Trái tim Lâm Oản Oản chìm xuống đáy vực.

Chỉ còn hơn mười ngày nữa thôi sao...

Bùi Thanh nhìn nàng:

“Hỏi chuyện này để làm gì?”

Gã bưng chén trà trên bàn lên, khẽ nhấp một ngụm:

“Sợ ta giết nàng à?”

Lâm Oản Oản cụp mắt không nói.

Nàng sợ chết, nhưng càng sợ sống không bằng chết hơn.

Nếu thật sự tới bước đường cùng đó, chẳng thà chết đi cho xong chuyện.

Bùi Thanh lắc đầu: “Yên tâm đi, ta sẽ không giết nàng đâu.”

Gã đặt chén trà xuống, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy ác ý:

“Nàng là Thái tử phi, chừng nào nàng còn sống thì đám người kia sẽ vĩnh viễn không dám động vào ta.”

“Ném chuột sợ vỡ bình mà, ha ha ha ha.”

Tiếng cười của gã vang vọng sảng khoái trong khoang xe ngựa, lọt vào tai Lâm Oản Oản chỉ thấy chói tai vô cùng.

Nàng cười khẽ một tiếng:

“Nhưng ngươi làm nhục ta, bắt ta phải đun nước tắm cho ngươi, chuyện này truyền tới tai hoàng thất thì có khác gì việc ta đã thất tiết với ngươi đâu chứ.”

“Một nữ nhân không còn trong sạch như ta, bọn họ sẽ chẳng còn gì phải kiêng dè nữa đâu.”

Bùi Thanh mỉm cười:

“Không sao cả.”

“Ở đây toàn là người của ta, không có ai dám truyền chuyện này ra ngoài đâu.”

Ngừng lại một chút, đôi mắt đen sâu thẳm của gã dán chặt lên mặt Lâm Oản Oản:

“Trừ phi là chính miệng nàng tự truyền ra ngoài.”

“Nhưng ta nghĩ, nếu nàng muốn tìm đến cái chết thì không cần phải phiền phức như vậy đâu, đích thân ta ra tay còn nhanh gọn hơn nhiều.”

Lâm Oản Oản: “...”

Nàng nhìn gã, chẳng khác nào đang nhìn một kẻ điên.

Ở kinh thành, nàng chưa từng thấy ai có tác phong hành xử như vậy bao giờ.

Nàng cảm thấy mình hoàn toàn không phải đối thủ của gã.

Xe ngựa rất nhanh đã tới thôn trang. Sau khi dừng lại, Lâm Oản Oản lập tức đẩy cửa gỗ nhảy xuống xe.

Lục Kiều đi bộ suốt cả quãng đường, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.

“Cô nương, người...”

Ánh mắt Lục Kiều dừng lại trên gương mặt của Lâm Oản Oản, con ngươi khẽ run lên bần bật.

“Mặt của người...”

Lâm Oản Oản tiến lên đỡ lấy nàng, khẽ lắc đầu:

“Thân phận đã bại lộ rồi, có bôi thuốc hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.”

“Muội cũng rửa sạch mặt đi, không sao đâu.”

Lục Kiều rơm rớm nước mắt:

“Cô nương...”

Hai người đang nói chuyện thì Bùi Thanh từ trên xe ngựa bước xuống. Gã đi về phía thôn trang được hai bước, thấy hai người không đuổi theo bèn quay đầu nhìn nàng:

“Đi nấu nước đi. Bôn ba nhiều ngày mệt mỏi rồi, ta phải tắm rửa cho thật sạch sẽ.”

Giọng điệu gã lười biếng, nhưng lời nói ra lại mang theo vẻ không cho phép nghi ngờ.

Lục Kiều hoàn hồn, đôi mắt trợn tròn:

“Ngươi dám bắt cô nương nhà chúng ta đun nước tắm cho ngươi sao?”

“Ngươi có biết...”

Theo bản năng, nàng định nói ra thân phận của Lâm Oản Oản.

Nhưng nàng lập tức nhớ ra, kẻ trước mặt này vốn đã biết rõ từ sớm.

Biết rõ như vậy mà vẫn dám...

Lục Kiều trào nước mắt, cảm thấy vô cùng uất ức và chua xót:

“Cô nương, không sao đâu, nô tỳ đi nấu nước thay người.”

Bùi Thanh lại cười khẽ, bồi thêm một câu:

“Ồ, phải rồi, ngươi không được nấu thay nàng đâu. Bằng không ta sẽ ném ngươi vào bếp lò làm củi đốt đấy.”

Gã cười, nhưng từng lời thốt ra lại khiến người ta lạnh sống lưng.

Nói xong câu này, gã liền tiếp tục cất bước đi về phía gian nhà trong thôn trang.

“Nhanh lên đấy nhé, đừng để ta phải sốt ruột chờ đợi.”

“Một khi ta mà thấy phiền lòng thì khó kiềm chế tính tình của mình lắm.”

Hàng mi Lục Kiều run rẩy, hai giọt nước mắt lã chã rơi xuống.

Lâm Oản Oản vỗ vỗ bả vai nàng, gượng cười an ủi:

“Không có việc gì đâu.”

“Ít nhất chúng ta vẫn còn sống mà.”

“Trời không tuyệt đường người, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, dù sao cứ sống sót là được rồi.”

Nàng cất bước đi vào trong, Lục Kiều cũng vội vàng theo sát phía sau.

Nơi này là một ngôi nhà bằng gỗ, không cao lắm, chỉ vỏn vẹn hai tầng, nằm ẩn sâu trong rừng cây rậm rạp. Căn nhà xây dựng kín đáo, không phô trương chút nào, nếu không lại gần quan sát kỹ thì tuyệt đối không thể phát hiện ra.