DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 307

1006 từ

Cửa chính sảnh giữa đang mở, Bùi Thanh bước vào, hai bên cửa đều có người canh gác.

Thị vệ dẫn Lâm Oản Oản và Lục Kiều tới một gian phòng nhỏ bên phải sảnh chính.

Nơi này hẳn là nhà bếp, bên trong còn có thớt và dao thái. Có lẽ vì sợ hỏa hoạn nên gian phòng này không làm bằng gỗ mà được xây bằng đá.

Trên bệ bếp, chiếc nồi lớn đã được cọ rửa sạch sẽ, bên trong đổ đầy nước trong.

Thị vệ đưa thanh đánh lửa cho Lâm Oản Oản, sau đó liếc nhìn bệ bếp.

Ý tứ không cần nói cũng rõ.

Lâm Oản Oản nhận lấy thanh đánh lửa, sau đó ngồi xổm trước bệ bếp, cầm một khúc gỗ lớn định châm lửa.

Thị vệ im lặng.

Lâm Oản Oản nhíu mày. Khúc gỗ này rất khô ráo, nhưng chẳng hiểu sao cứ châm mãi mà không cháy.

Nàng ngẩng đầu nhìn thị vệ:

“Khúc gỗ này của ngươi là đồ giả à?”

Thị vệ muốn nói lại thôi, không thèm đáp lời.

Lâm Oản Oản chỉ đành tiếp tục cặm cụi châm lửa.

Lục Kiều tiến lên một bước:

“Cô nương, hay là...”

Nàng còn chưa dứt lời, ánh mắt lạnh lẽo của thị vệ đã bắn thẳng về phía nàng, thanh trường kiếm bên hông lập tức tuốt ra khỏi vỏ một đoạn.

“Chủ tử phân phó, ngươi không được phép giúp đỡ, nếu không...”

Gã khẽ nhấc mũi kiếm trong tay lên đe dọa.

Lâm Oản Oản lắc đầu:

“Lục Kiều, muội tìm chỗ nào ngồi nghỉ đi, ở đây bầu bạn với ta là được rồi. Yên tâm, chuyện nhỏ như nhóm lửa này sao làm khó được cô nương nhà muội chứ.”

Lâm Oản Oản tràn đầy tự tin.

Thế nhưng cả Lục Kiều lẫn tên thị vệ đều câm nín.

Cầm một thanh củi to như vậy đi châm lửa, thì có đốt đến tận tối mịt cũng chẳng cháy nổi.

Thời gian chầm chậm trôi qua, Lục Kiều ôm đầu, cảm thấy vô cùng bất lực và khổ sở.

Tên thị vệ cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, đè thấp giọng nói:

“Cô chưa từng nhóm lửa bao giờ à?”

Lâm Oản Oản mím môi:

“Ngươi không nghe thấy hắn gọi ta là gì sao?”

“Ngươi từng thấy vị Thái tử phi nhà ai phải tự mình đi nhóm bếp nấu nước bao giờ chưa?”

Thị vệ lại tiếp tục im lặng.

Sau đó, giọng nói của gã như thể rặn ra từ kẽ răng:

“Đổi cái khác mà mồi lửa, dùng mấy cành cây nhỏ vụn kia kìa.”

Lâm Oản Oản ngẩn người.

Nàng nhìn khúc gỗ khô ráo trong tay, rồi lại nhìn đống cành lá vụn ở góc tường.

Hóa ra là phải dùng thứ này sao?

Nhưng tại sao chứ?

Khúc gỗ khô ráo như thế này, sao lại không cháy được?

Nàng trước giờ chưa từng trải qua những việc đồng áng bếp núc này, nghĩ mãi mà không thông.

Nhưng nghĩ không thông thì dứt khoát không nghĩ nữa.

Nàng vốn chẳng thích làm khó bản thân, lập tức vứt khúc gỗ to sang một bên.

Dùng đống cành lá nhỏ kia mồi lửa, ngọn lửa nhanh chóng bùng lên. Sau đó, nàng như thể không thầy tự thông, lập tức cầm khúc gỗ lớn đè lên trên.

Rất nhanh, ngọn lửa đã bùng cháy dữ dội.

Thị vệ thấy vậy mới yên tâm quay ra cửa canh gác, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn vào trong để đảm bảo Lục Kiều không ra tay giúp đỡ.

Lửa đã cháy rồi nên cũng chẳng cấm Lục Kiều nói chuyện nữa.

Hốc mắt Lục Kiều đỏ hoe, giọng nghẹn ngào suýt không thốt nên lời:

“Cô nương...”

Cô nương nhà nàng là cành vàng lá ngọc, sao có thể chịu nổi thứ khổ cực này chứ?

Lâm Oản Oản lại khẽ nháy mắt với nàng.

Đây là ánh mắt quen thuộc mỗi khi nàng định làm chuyện xấu hoặc muốn Lục Kiều an lòng.

Lục Kiều khựng lại, tiếng khóc cũng nghẹn ngang cổ họng.

???

Lâm Oản Oản nhìn bệ bếp, nhét thật nhiều củi vào bên trong. Ngọn lửa bùng lên thật cao, liếm láp quanh miệng nồi.

Tàn tro đen bay ra mù mịt, rơi lả tả vào trong nồi nước trong vắt.

Chẳng mấy chốc, mặt nước đã phủ đầy tro đen nổi lềnh bềnh, trông đục ngầu bẩn thỉu.

Bùi Thanh đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng trong phòng mà gân xanh trên trán giật liên hồi.

“Nàng có biết nấu nước không đấy?”

Lâm Oản Oản quay đầu lại, nhìn gã bằng ánh mắt sâu xa rồi lại quay đi.

Nàng không buồn đáp lời.

Bùi Thanh nghĩ đến thân phận của nàng, cũng chỉ đành im lặng.

Tuy nhiên, nhìn Lâm Oản Oản ngồi trước bếp lửa, hai tay cầm củi nhét vào lòng bếp, sâu trong thâm tâm gã lại dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ quái.

Quý nữ thế gia cao cao tại thượng, đệ nhất mỹ nhân kinh thành, đường đường là Thái tử phi, giờ đây chẳng phải cũng phải hầu hạ gã, nhóm lửa đun nước tắm cho gã hay sao?

Nghĩ đến đây, dù nồi nước này coi như bỏ đi thì gã vẫn cảm thấy vô cùng hưởng thụ.

“Người đâu, đổi cho nàng một nồi nước khác.”

Gã phất tay, lập tức có thuộc hạ bước vào phòng.

“Nàng cứ tiếp tục đun đi. Đun không ra nước tắm dùng được thì cứ đun mãi, đến khi nào đun xong mới thôi. Dù có bao lâu đi nữa, ta vẫn chờ được.”

Bùi Thanh ném lại một câu cho Lâm Oản Oản rồi xoay người rời đi.

Sau khi bước ra khỏi cửa, gã ngoắc tay, trầm giọng dặn dò thị vệ:

“Ngươi đi chỗ khác đun nước tắm rồi mang vào sảnh chính cho ta.”