DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 312

1014 từ

Chàng lập tức hạ lệnh xuống:

“Người đâu, lập tức tới khu vực phát ra khói đen, phong tỏa toàn bộ đường đi, nhất định phải tóm gọn đám người Bùi Thanh không chừa một mống!”

Đôi mắt chàng tràn ngập hàn ý.

Thấy thị vệ bên cạnh sắp sửa rời đi, chàng vội vàng bổ sung thêm một câu:

“Khoan đã.”

“Người của chúng ta không cần phát sinh xung đột trực diện với bọn chúng, chỉ cần vây hãm là được. Cứ làm như trước đó, đợi bọn chúng kiệt sức rồi mới ra tay tiêu diệt, vạn lần không được chọc giận chúng.”

“Nếu bọn chúng lấy Thái tử phi ra để uy hiếp, hãy bảo binh lính giả vờ như không tin.”

“Đồng thời tỏ rõ thái độ, nếu đúng thật là Thái tử phi, bọn họ nhất định sẽ cung kính thả gã rời đi, nhưng Thái tử phi tuyệt đối không thể nào rơi vào tay bọn chúng được. Cũng không cần cho gã cơ hội chứng minh, chỉ cần vây chặt là đủ.”

Thị vệ gật đầu nhận lệnh rồi nhanh chóng rời đi.

Còn Cố Du nhìn làn khói đen cuồn cuộn ngút trời kia, bàn tay khẽ siết chặt thành quyền.

Chàng làm như vậy là để bảo toàn tính mạng cho Lâm Oản Oản.

Thân phận Thái tử phi cao quý tột bậc có thể cho gã một con đường sống, nhưng Bùi Thanh bắt buộc phải chứng minh được người trong tay gã chính là Thái tử phi.

Có mệnh lệnh của chàng, đối mặt với lời giải thích của Bùi Thanh, binh lính sẽ không cho gã cơ hội mà lập tức quay lưng rời đi, biến lời phân trần của Bùi Thanh thành một trò cười.

Mà một khi gã biết thân phận Lâm Oản Oản tôn quý, nhất định sẽ không đẩy nàng vào chỗ chết.

Gã sẽ chỉ tìm cách chứng minh, hoặc là nghĩ đường tháo chạy.

Bất kể gã đưa ra lựa chọn nào thì cũng đều là kéo dài thời gian để Cố Du cứu người.

Cố Du khép hờ hai mắt, trấn tĩnh tâm thần.

Bùi Thanh đã đánh mất tiên cơ, lại bị điều tra rõ vị trí ẩn nấp, cái chết đối với gã chỉ còn là chuyện sớm muộn.

Mà gã càng muốn giữ mạng thì sẽ càng không dám động tới Oản Oản.

Bởi vì đây là con bài tẩy duy nhất còn lại trong tay gã.

Nếu gã thực sự dám làm gì tổn hại tới Lâm Oản Oản...

Ánh mắt Cố Du ảm đạm đi, khí tức quanh thân cũng trở nên thê lương, lạnh lẽo.

Nếu đợi đến khi Bùi Thanh đưa được Lâm Oản Oản về nơi đóng quân của đại bản doanh, chàng muốn cứu nàng trở về e là chuyện viển vông.

Dù thế nào cũng không thể chần chừ thêm được nữa.

Cho nên, chàng chẳng còn cách nào khác...

Chỉ đành bất lực...

Chàng chỉ có thể hành động theo cách này.

Đúng như những gì Cố Du đã liệu trước.

Người của Bùi Thanh vừa bước ra liền bị bao vây chặt chẽ. Binh lính ẩn nấp trong bóng tối, chỉ cần có kẻ tiến lên nửa bước là lập tức có một mũi tên bắn tới cắm phập xuống đất.

Mũi tên cắm sâu vào nền đất trước mặt khiến ánh mắt Bùi Thanh hơi ngưng lại.

“Thái tử phi của các ngươi đang ở trong tay ta.”

“Mau tránh đường ra!”

Giọng điệu gã lạnh như băng tuyết, đồng thời một tay tóm chặt lấy bả vai Lâm Oản Oản, lôi thẳng nàng từ trong xe ngựa ra ngoài.

Lâm Oản Oản vẫn mặc bộ váy dài tay hẹp kia, chỉ có điều y phục vốn thanh lệ nhã nhặn giờ đây đã bị khói than hun đen kịt.

Khắp người nàng đều lấm lem bụi than, duy chỉ có gương mặt khuynh thành vẫn vô cùng diễm lệ. Đứng giữa chốn rừng sâu núi thẳm, dẫu khoác lên mình bộ áo quần lem luốc, trông nàng vẫn thanh thoát, thần sắc trầm tĩnh tựa trích tiên, hoàn toàn tách biệt với khung cảnh hỗn loạn xung quanh.

“Nhìn cho kỹ, đây chính là Thái tử phi của các ngươi! Nếu không chịu nhường đường, nàng ta sẽ phải chết ở nơi này, chết bởi chính sự ngăn trở của các ngươi!”

Bùi Thanh cười khẩy, trong giọng nói tràn đầy vẻ uy hiếp.

Đồng thời, cổ tay gã lật lại, tay kia rút đoản đao ra, kề thẳng mũi dao sắc lẹm vào cổ Lâm Oản Oản.

“Lui ra!”

Gã lạnh lùng quát lớn.

Thế nhưng đám binh lính kia lại chẳng hề mảy may dao động, thậm chí tên dẫn đầu còn đưa tay gãi gãi đầu.

“Thái tử phi?”

“Thái tử phi nào cơ?”

“Thái tử phi chẳng phải đã bị lửa thiêu chết ở trong kinh thành rồi sao? Làm sao có thể xuất hiện ở chỗ này được?”

Tên lính chẳng hề sợ hãi, dáng vẻ cợt nhả, ánh mắt nhìn gã đầy vẻ ghét bỏ và khinh bỉ:

“Cái tên này, ngươi muốn sống thì có đào một cái xác nữ nhân tới đây ta còn tin ngươi được vài phần, chứ ngươi vác một người sống sờ sờ tới là có ý gì?”

“Ngươi làm cho nàng ta sống lại đấy à?”

“Nếu bản lĩnh của ngươi lớn đến thế thì việc gì phải sợ chứ? Đợi đến khi ngươi chết rồi thì tự chọn ngày lành tháng tốt mà hồi sinh lại đi!”

“Hay là ngươi nghĩ rằng cứ vớ bừa một cô nương xinh đẹp thì đó là Thái tử phi? Ngươi tưởng Thái tử điện hạ của chúng ta dễ vừa mắt người khác lắm sao? Nhổ vào!”

Hắn nói bằng chất giọng địa phương đặc sệt, một chân giẫm lên tảng đá lớn, bộ dạng phóng túng tự tại, ánh mắt coi thường rơi thẳng lên mặt Bùi Thanh: