DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 313

1003 từ

“Chắc ngươi không biết đâu nhỉ, Thái tử điện hạ của chúng ta nổi tiếng là không gần nữ sắc. Ngài ở kinh thành, thiên kim quý nữ thế gia nào mà chưa từng thấy qua? Bao nhiêu mỹ nhân tuyệt sắc như thế, haiz, vậy mà ngài còn chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái. Ngươi nghĩ ngươi bắt một cô nương xinh xắn là Thái tử nhà ta nhất định phải nhận chắc?”

“Nực cười!”

Hắn lại hắng giọng một cái, nhìn quanh quất bốn phía rồi hạ thấp giọng xuống:

“Nhưng mà ta nhìn bộ dạng này của ngươi, có phải ngươi đang muốn dâng mỹ nhân cho Thái tử điện hạ để cầu hòa không?”

“Ta nói cho ngươi nghe này, không cần phải phiền phức như thế đâu. Ngươi cứ đầu hàng đi, tiện thể liệt kê hết toàn bộ các quan to trong triều có liên hệ với bọn ngươi ra, Thái tử điện hạ tuyệt đối sẽ ghi nhận công lao cho ngươi. Lúc đó ngươi khỏi cần phải trốn chui trốn lủi khắp nơi nữa, sau này cứ cùng huynh đệ chúng ta hưởng vinh hoa phú quý...”

Sắc mặt Bùi Thanh đen như đít nồi:

“Câm mồm!”

Tên lính ngơ ngác:

“Sao thế?”

“Chỉ nước đi cho ngươi mà ngươi còn không muốn à?”

“Cái người này sao lại thế nhỉ? Sau này nếu Thái tử điện hạ phái ngươi tới chỗ chúng ta thì ngươi phải tạo mối quan hệ tốt với các huynh đệ, có biết không? Không thì sau này sống sao nổi?”

“Ngươi đã tính chuyện đầu hàng, lại còn muốn dâng mỹ nhân để nịnh bợ Thái tử điện hạ, thế thì còn bày đặt giả vờ giả vịt làm gì?”

“Huynh đệ chỉ cho ngươi con đường sáng, không muốn ngươi đi vào ngõ cụt, sao ngươi lại không biết điều thế hả?”

Hắn nhìn sang Lâm Oản Oản, gật gù tán thưởng rồi lại nhìn về phía Bùi Thanh, tận tình khuyên nhủ:

“Huynh đệ công nhận nữ nhân ngươi tìm được này quả thực rất đẹp. Ta đây cũng từng gặp không ít nữ nhân rồi, nhưng quả thật người này là đẹp nhất trần đời. Thế nhưng chỉ đẹp thôi thì có tích sự gì đâu?”

“Ta đã bảo với ngươi rồi, Thái tử điện hạ không gần nữ sắc, hơn nữa ngươi vừa tới đã bảo người này có thể làm Thái tử phi. Điện hạ là người thế nào chứ? Dưới một người trên vạn người, ngài còn chưa định đoạt thì đến lượt ngươi phong danh hiệu trước chắc? Dù có nạp thiếp thì ngài cũng chẳng đời nào cho nàng ta cái danh phận Thái tử phi đâu.”

“Chờ ngươi đầu hàng rồi, sau này điện hạ vẫn sẽ hỏi tội ngươi về những kẻ cấu kết trong vụ án chiến mã thôi, sớm muộn gì cũng phải khai ra. Huynh đệ đây không muốn ngươi đi đường vòng, sao ngươi cứ không chịu nghe lời người ta nói thế hả?”

Tên lính vừa nói vừa dùng ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ nhìn Bùi Thanh.

Dường như cảm thấy đối phương bị mất trí vậy.

Bùi Thanh: “...”

Ai thèm đầu hàng với ngươi chứ?

Gã hít sâu một hơi, cố gắng điều hòa lại hơi thở.

Nhưng hít thở mấy bận liền mà lồng ngực vẫn tức đến phát đau.

Gã không thèm nhìn tên lính kia nữa, quay đầu nhìn sang Lâm Oản Oản:

“Nàng có tín vật gì không? Mau chứng minh một chút đi, nhanh lên, ta sắp chịu không nổi rồi.”

Lâm Oản Oản im lặng nhìn gã:

“Ta đã giả chết bỏ trốn rồi, còn mang theo ấn giám Thái tử phi làm cái gì chứ?”

Bùi Thanh: “...”

Gã nghiến răng: “Đến một món đồ cũng không có sao?”

Lâm Oản Oản lắc đầu.

Không có.

Thực ra nàng có một chiếc vòng tay, nhưng đáng tiếc là đã đánh mất rồi.

Tuy nhiên dù có không làm mất, nhìn vào khả năng lý giải của tên lính này thì lấy ra cũng chẳng có tác dụng gì.

“Đừng nghĩ nữa.”

Nàng mím môi:

“Theo cái lối suy nghĩ của người này, ngươi có lấy ra bao nhiêu thứ thì hắn cũng đều coi là đồ giả mạo mà thôi.”

Bùi Thanh cũng đành câm nín.

Thế nhưng ngoài cảm giác bất lực ra, trong lòng gã lại ẩn hiện một chút cảm giác an ủi.

Cũng tốt.

Ít nhất điều này chứng minh rằng không chỉ riêng bên phe gã có kẻ ngu xuẩn, mà bên phía Cố Du cũng có kẻ chẳng thông minh hơn là bao.

Sắc trời càng lúc càng tối, hai bên đều không có ý định tấn công.

Bùi Thanh không nắm rõ đối phương có bao nhiêu người nên cũng không dám tùy tiện khai chiến, đành ra lệnh cho thuộc hạ dừng lại nghỉ ngơi chỉnh đốn.

Thị vệ đi nhặt củi, đốt lên một đống lửa rồi lấy một ít lương khô ra nướng.

“Chủ tử.”

Hắn nhìn Bùi Thanh cùng Lâm Oản Oản đang ngồi bên cạnh, muốn nói lại thôi.

Bùi Thanh liếc nhìn Lâm Oản Oản đang ngồi trên một tảng đá, vươn đôi tay nhỏ nhắn hơ bên đống lửa sưởi ấm, gương mặt trầm tĩnh không chút gợn sóng.

“Không sao.”

Gã nhìn sang tên thị vệ:

“Ngươi nói đi.”

Thị vệ gật đầu:

“Chủ tử, lúc thuộc hạ đi nhặt củi đã phát hiện ở đằng xa bốn phía đều thấp thoáng ánh lửa le lói, hẳn là người của Cố Du, bọn chúng đã bao vây chúng ta rồi.”

“Thế nhưng bọn chúng lại không vội vàng tấn công, có lẽ là chưa nắm chắc được quân số của chúng ta nên không dám tự tiện manh động.”

“Thuộc hạ suy đoán, đây lại là chiêu trò giống như lần trước, muốn vây chết chúng ta.”