Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 314
“Nhưng bọn chúng không hề biết tình hình hiện tại, không biết Thái tử phi đang ở trong tay chúng ta. Đợi đến ngày mai, khi bọn chúng bẩm báo lên Cố Du, Cố Du tới rồi thì chúng ta có thể lợi dụng Thái tử phi để uy hiếp Cố Du lui binh, hệt như lần trước vậy.”
Bùi Thanh lắc đầu:
“Không đơn giản như vậy đâu.”
Giọng gã trầm xuống, đôi mắt đen láy nhìn chăm chú vào đống lửa, ánh lửa bên trong không ngừng nhảy nhót bập bùng:
“Bọn chúng không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng Cố Du thì không như thế.”
Thị vệ kinh ngạc: “Sao có thể chứ?”
“Đám lâu la này không nhận ra Thái tử phi, nhưng Cố Du thì biết rõ mà. Đợi đến khi Cố Du biết chuyện...”
Bùi Thanh nhắm mắt lại, thần sắc lạnh lẽo:
“Đợi đến khi hắn biết chuyện, hắn sẽ chẳng thể chờ đợi thêm một khắc nào mà lập tức ra tay cứu Lâm Oản Oản đi.”
“Hiện giờ, hắn so với bất kỳ ai đều muốn giết ta hơn cả. Ta chết rồi, hắn mới có thể dễ dàng cứu Lâm Oản Oản đi được.”
Gã mở mắt ra, những cảm xúc hỗn loạn bên trong dần tan biến, trở nên trầm tĩnh lạ thường.
“Lần trước sự việc xảy ra quá đỗi đột ngột, nếu không phải Lâm Oản Oản bất ngờ xuất hiện thì hắn cũng sẽ không tùy tiện dẫn người tiến vào vòng vây.”
“Ý định ban đầu của hắn vốn là muốn làm chúng ta kiệt sức mà chết, chỉ vì có biến số mang tên Lâm Oản Oản xuất hiện khiến hắn rơi vào thế bất đắc dĩ, chẳng kịp suy tính thiệt hơn đành phải để chúng ta rời đi.”
“Hiện giờ, e rằng hắn đã lấy lại bình tĩnh, đang vắt óc nghĩ mưu kế để đối phó với chúng ta rồi. Chiêu trò cũ dùng lại lần nữa sẽ không có hy vọng lớn đâu, hắn sẽ không cho chúng ta cơ hội đó nữa.”
“Đợi khi hắn tới nơi, sợ là sẽ tung ra đủ mọi thủ đoạn để cướp người...”
Bùi Thanh khẽ cười:
“Đến lúc đó, những ngày tháng yên ổn mới thực sự chấm dứt hoàn toàn.”
Nói xong, gã thu lại nụ cười, nhìn về phía thị vệ:
“Truyền lệnh cho mọi người phải hết sức cẩn thận, chia làm ba nhóm đề phòng quân địch, thay phiên nhau canh gác, hễ có bất kỳ động tĩnh gì phải lập tức hô lớn bẩm báo.”
“Để ta tính xem làm thế nào để phá vây, lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng cho việc mở đường máu, chúng ta không thể cứ ngồi chờ chết mãi thế này được.”
Thị vệ nhận lệnh rồi lui đi phân phó.
Bởi vì lần trước bọn họ từng bị vây khốn để tiêu hao sinh lực, thế nên lúc này cả hai người đều không hề nghĩ tới việc vòng vây hiện tại không phải do đám binh lính tự ý kéo dài mệnh lệnh cũ, mà chính là mưu kế từng bước được Cố Du tính toán cẩn thận.
Bùi Thanh đã đánh giá thấp mưu lược của Cố Du, cũng như đánh giá quá thấp vị trí của Lâm Oản Oản trong lòng Cố Du.
Gã ngỡ rằng cùng một chiêu thức dùng hai lần trong thời gian ngắn thì Cố Du nhất định sẽ không mắc bẫy nữa, hắn sẽ tiên hạ thủ vi cường để cứu người đi.
Thế nhưng chỉ cần Lâm Oản Oản còn ở đây, Cố Du sẵn sàng rơi vào bẫy rập hàng ngàn hàng vạn lần.
Cùng một mưu kế, chàng nguyện ý mắc lừa thêm vô số lần nữa.
Dù chàng có toan tính điều gì thì mục đích duy nhất cũng chỉ là để Lâm Oản Oản sớm ngày được an toàn.
Chỉ có điều những chuyện này Bùi Thanh và thị vệ không hay biết, mà Lâm Oản Oản cũng chẳng hề hay biết.
Nàng chỉ lẳng lặng ngồi hơ lửa sưởi ấm, xua đi cái lạnh buốt giá của màn đêm.
Lục Kiều ngồi bên cạnh nàng, nép sát vào người nàng:
“Cô nương, người có đói không? Nô tỳ đi tìm ít rau dại rồi nghĩ cách nấu lên nhé.”
Lục Kiều khẽ thì thầm.
Lâm Oản Oản gật đầu:
“Chúng ta cùng đi.”
Nói rồi, nàng định đứng dậy.
Bây giờ lương thực thiếu thốn, nàng chẳng dám trông mong Bùi Thanh sẽ chia phần ăn cho mình.
Nhưng nàng vừa mới đứng lên thì cổ tay đã bị Bùi Thanh giữ chặt lại.
“Đi đâu đấy?”
Đôi mày Lâm Oản Oản nhíu chặt lại, trong giọng nói thoáng vẻ mất kiên nhẫn:
“Tìm đồ ăn.”
Cả ngày hôm nay nàng chỉ ăn có mỗi một bát mì.
Bát mì ấy nước lèo trong veo, chẳng có lấy một chút váng dầu mỡ nào.
Nàng đã đói cồn cào từ lâu rồi.
Bụng dạ nóng ran, từng cơn cồn cào chua xót dâng lên.
Đến tận bây giờ, nàng đói tới mức gần như mất đi cảm giác đói, chỉ thấy toàn thân mềm nhũn, bủn rủn vô lực.
Nếu không ăn chút gì lót dạ, nàng cảm thấy chẳng cần Bùi Thanh ra tay giết, nàng cũng tự lăn ra chết đói mất.
Bùi Thanh nhìn gương mặt nhỏ nhắn hơi tái nhợt của nàng, chân mày cũng khẽ nhíu lại.
Im lặng trong chốc lát, gã cầm chiếc bánh nướng mà thị vệ để lại xé làm đôi, đưa một nửa cho nàng:
“Ăn cái này đi.”
Lâm Oản Oản ngơ ngác, nhất thời không đưa tay nhận lấy.
Đây là phần cơm của Bùi Thanh, nàng không nghĩ trong bánh có độc, mà chỉ kinh ngạc vì Bùi Thanh thế mà lại chịu chia thức ăn cho nàng...
Bùi Thanh nhét nửa chiếc bánh vào tay nàng, sau đó tự mình cắn một miếng, thản nhiên nói: