Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 315
“Không có độc đâu.”
Lâm Oản Oản không nói thêm lời nào, bẻ đôi nửa chiếc bánh trong tay ra rồi đưa một phần cho Lục Kiều.
Lục Kiều không dám nhận.
“Không được!”
Lục Kiều và Bùi Thanh đồng thanh thốt lên.
Lục Kiều liếc nhìn Bùi Thanh rồi lại nhìn sang Lâm Oản Oản, nhỏ giọng khuyên can:
“Cô nương, người giữ lại tự mình ăn đi.”
Gương mặt Bùi Thanh lạnh tanh:
“Thức ăn quý giá ngần ấy, nó chỉ là một nha đầu ti tiện, đói chết thì cứ việc chết đói, nàng nếu không muốn ăn thì trả lại đây cho ta.”
Nói đoạn, gã chìa tay ra.
Lâm Oản Oản không thèm nhìn gã, chỉ bướng bỉnh nhét nửa chiếc bánh vào tay Lục Kiều.
Lục Kiều cùng nàng vào sinh ra tử bấy lâu nay, mối quan hệ giữa hai người sớm đã vượt qua mức chủ tớ thông thường.
Nàng có cái ăn mà lại không chia cho Lục Kiều một chút thì ngay cả chính bản thân nàng cũng tự khinh bỉ mình.
Dù có sống sót trở về đi chăng nữa, nàng cũng chẳng thể nào sống thanh thản cho nổi.
“Lục Kiều là tỳ nữ thân cận của ta, từ nhỏ đã cùng ta lớn lên, tình cảm gắn bó như tỷ muội ruột thịt. Ta muốn giả chết trốn đi, muội ấy cũng không quản ngại đi theo bồi bạn. Suốt dọc đường này, nếu không nhờ Lục Kiều hết lòng che chở thì ta sớm đã không biết phải chết bao nhiêu lần rồi.”
“Không có muội ấy, ta cũng chẳng sống nổi. Cho nên chiếc bánh này ta nhất định phải cho muội ấy, trừ phi ngươi giết chết ta đi.”
Lục Kiều cảm động đến mức nước mắt lưng tròng:
“Cô nương...”
Lâm Oản Oản xoa đầu nàng, khẽ dặn dò:
“Mau ăn đi.”
Dứt lời, nàng như gà mẹ xòe cánh che chở con thơ, trừng mắt cảnh giác nhìn chằm chằm Bùi Thanh.
Nàng chỉ sợ gã sẽ đổi ý cướp lại miếng bánh của Lục Kiều.
Bùi Thanh thấy điệu bộ ấy của nàng thì không khỏi bật cười vì tức:
“Tùy ngươi.”
“Dù sao lát nữa đói bụng, tối nay ta cũng chẳng chia thêm cho ngươi miếng nào nữa đâu.”
Gã thu hồi tầm mắt, nhìn đống lửa trước mặt, cắn một miếng bánh rồi từ tốn nhai.
Đây là loại bánh nướng đặc trưng nơi biên ải, bột mì được nhào chung với một loại ma thảo mọc hoang trong rừng, khi ăn vào có vị cay tê đượm đà.
Bánh được nướng trong lò đến khô quắt lại, rút cạn hơn nửa hơi nước nên rất dễ bảo quản, dẫu để mười ngày nửa tháng cũng chẳng sợ thiu hỏng, cùng lắm chỉ khô cứng thêm đôi chút.
Thế nhưng, dẫu có cứng đến độ ném vỡ đầu người thì bánh cũng chẳng hề rơi rụng lấy một mẩu vụn, nếu cắn không nổi thì chỉ việc chan nước nóng cho mềm ra là có thể húp no một bát.
Lúc ở trên đường, Lâm Oản Oản từng mua loại bánh làm nhái tại một tòa thành gần đó.
Tên chủ tiệm vỗ ngực cam đoan bánh của mình giống hệt bánh biên ải, chẳng những mùi vị y đúc mà còn giữ được hơn mười ngày.
Khi ấy nàng cắn thử một miếng, vừa dở tệ lại vừa khô khốc khiến nàng phải uống nước liên tục, cảm giác lớp vỏ cứng cọ rách cả vòm họng.
Chưa kể còn chưa tròn mười ngày, mới vỏn vẹn sáu ngày sau bánh đã biến chất, mọc đầy những đốm mốc meo.
Hồi đó nàng còn tự nhủ, bánh nướng chính gốc hẳn sẽ không khó nuốt đến mức này.
Thế nhưng mãi đến khi được nếm thử bánh chuẩn vị, Lâm Oản Oản mới nhận ra mình đã đánh giá quá cao thứ đồ ăn này rồi.
Biên ải vốn lạnh lẽo khắc nghiệt, người ta bỏ thứ ma thảo kia vào bánh là để mô phỏng vị hạt tiêu, song hạt tiêu vốn đắt đỏ vô cùng, đâu phải thứ dễ dàng bắt chước?
Mùi vị của nó so với hạt tiêu thực sự cách biệt một trời một vực, cắn vào miệng chỉ thấy đầu lưỡi tê rần, vừa đắng vừa chát ngắt.
Đã vậy bánh còn vừa khô vừa cứng, nàng phải tốn biết bao công sức mới cắn đứt được một mẩu nhỏ.
Bùi Thanh nhìn sang thấy nàng ăn chiếc bánh chật vật chẳng khác nào đánh trận, mới gặm được một miếng mà trán đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Gã im lặng, vươn tay giật lấy chiếc bánh từ tay Lâm Oản Oản.
Lâm Oản Oản mở to hai mắt:
“Ngươi làm cái gì đấy?”
Bùi Thanh chẳng buồn đáp lời, chỉ bẻ đôi chiếc bánh, để lộ lớp ruột mềm mỏng manh bên trong.
Kế đó, gã lại bẻ phần ruột mềm trong chiếc bánh của mình ra, gom lại rồi đưa hết sang cho Lâm Oản Oản.
Lâm Oản Oản ngẩn người.
Tên này... thế mà cũng biết thương hoa tiếc ngọc sao?
Bùi Thanh dời mắt đi chỗ khác, hờ hững nói:
“Đừng có gặm đến gãy cả răng, sún răng rồi thì càng chẳng ra dáng Thái tử phi đâu.”
Hóa ra gã chỉ muốn nàng giữ được vẻ đoan trang của Thái tử phi mà thôi...
Lâm Oản Oản nhận lấy phần ruột bánh mềm, thản nhiên ăn từng miếng nhỏ.
Thứ bánh này quả nhiên danh bất hư truyền, mới ăn một chút mà nàng đã thấy lửng bụng.
Nàng thậm chí còn nghi ngờ không biết trong bánh có trộn thêm thứ gì tương tự như lương khô nén hay không.
“Cầm lấy.”
Bùi Thanh lại chìa túi nước qua.
Lâm Oản Oản cũng chẳng thèm khách khí, nhận lấy rồi ngửa cổ uống ừng ực từng ngụm lớn.