Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 316
Những giọt nước trong vắt tràn ra khóe môi, lăn dài theo chiếc cổ trắng ngần rồi chảy xuống vạt áo, thấm vào lớp vải biến mất không dấu vết.
Ánh mắt Bùi Thanh khẽ dao động.
Lâm Oản Oản uống xong liền đưa túi nước cho Lục Kiều.
Lục Kiều vừa nhận lấy, Bùi Thanh đã hừ lạnh một tiếng.
Lục Kiều giật thót, ngẩng đầu nhìn gã, phân vân không biết có nên trả lại túi nước hay không.
Lâm Oản Oản nhíu mày, đang định lên tiếng thì thấy Bùi Thanh đã dời tầm mắt, buông một câu lạnh nhạt:
“Ngươi chỉ được dốc từ trên cao mà uống.”
Lục Kiều: “...”
Lâm Oản Oản mím môi.
Vừa nãy sao chẳng thấy gã bày đặt cái quy củ này chứ?
Nhưng rất nhanh sau đó, nàng đã tự hiểu ra.
Dẫu Bùi Thanh có là kẻ phản loạn thì gã cũng là thủ lĩnh một phương. Trong mắt nàng, Lục Kiều là người thân cận không ai sánh bằng, nhưng trong mắt kẻ khác thì nàng ấy cũng chỉ là phận nô tỳ thấp hèn.
Cái thói phân biệt sang hèn của thời đại này quả thực quá nặng nề.
Lâm Oản Oản thầm thở dài trong lòng.
Lục Kiều cũng không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu lia lịa rồi ngửa đầu ra sau, há miệng dốc túi nước đổ thẳng vào. Uống xong một ngụm nàng dừng lại nuốt ực một cái, rồi tiếp tục dốc thêm ngụm nữa.
Uống đến ngụm thứ ba, Bùi Thanh lại lạnh giọng:
“Đủ rồi đấy.”
Lục Kiều đành phải dừng lại, đưa tay quẹt ngang khóe môi rồi ngoan ngoãn trả lại túi nước cho gã.
Đến nước này, Lâm Oản Oản cũng chẳng thể mở miệng chê Bùi Thanh bủn xỉn.
Hiện tại tình thế nguy ngập, người của Cố Du đã vây kín nơi này, không nguồn nước, chẳng đồ ăn, vậy mà gã vẫn chịu chia sẻ phần lương thực của mình cho các nàng.
Chỉ riêng điểm này thôi, hai chữ bủn xỉn keo kiệt đã không thể gán lên người gã được rồi.
Tuy vậy, Lâm Oản Oản cũng chẳng vì thế mà mang ơn gã.
Thật nực cười.
Nếu không phải bị gã bắt cóc, hai người các nàng có sẵn ngân lượng trong tay, đến tửu quán nào mà chẳng được cơm bưng nước rót?
Cần gì phải chịu khổ gặm mẩu bánh khô khốc của gã chứ?
Lâm Oản Oản khẽ rủ mi mắt, những lời này nàng chỉ dám thầm nghĩ trong bụng chứ chẳng dại nói ra miệng.
Đợi đến khi tàn lửa lụi dần, Bùi Thanh không thêm củi nữa, mặc cho ánh lửa cứ thế tắt ngấm.
Lúc này, màn đêm đã buông xuống đen đặc như mực. Giữa chốn rừng sâu bạt ngàn, ngẩng đầu lên chẳng thấy nổi trời sao, chỉ có bóng tối mịt mùng bủa vây tứ phía.
Xa xa chỉ thấy lờ mờ hình bóng cây cối, vì quá tối tăm nên sơ sẩy một chút là va phải, thậm chí bước sát thân cây mới nhận ra.
Bất đắc dĩ, người ta đành phải thắp đuốc lên.
Thuộc hạ của Bùi Thanh cầm đuốc, mà quân của Cố Du phía xa cũng đốt đuốc sáng rực.
Ánh lửa rải rác khắp bốn phương tám hướng, tạo thành thế trận bao vây trùng điệp.
Những đốm lửa bập bùng trong đêm mang lại cảm giác rợn ngợp khôn xiết.
“Đi ngủ đi, ngươi lên xe ngựa mà ngủ.”
“Nếu như...”
Bùi Thanh nhíu mày:
“Nếu phát hiện có điều gì bất thường thì lập tức kêu lên, ta sẽ tới ngay.”
Lục Kiều theo phản xạ buột miệng hỏi:
“Ngươi tới làm gì?”
Lời vừa ra khỏi miệng, nàng liền thấy hối hận.
Bởi lẽ theo lẽ thường trong cảnh này, Bùi Thanh tới là để bảo vệ tiểu thư nhà nàng.
Chỉ là nàng không tài nào hiểu nổi.
Người của Cố Du tuyệt đối không dám làm tổn hại Lâm Oản Oản.
Chẳng lẽ thuộc hạ của Bùi Thanh lại dám làm càn sao?
Rõ ràng chỉ cần gã hạ một câu lệnh là xong, việc gì phải rườm rà đến mức này?
“Có cần phải thế không? Ai biết ngươi đang tính toán điều gì, ta tự khắc bảo vệ cô nương.”
Lục Kiều ấm ức đáp.
Bùi Thanh dường như hiểu được ẩn ý trong lời nàng, gã cười khẩy:
“Đêm hôm khuya khoắt, nam nữ chung đụng.”
“Đám thuộc hạ này của ta đâu phải quân đội chính quy được rèn giũa quy củ, trước kia toàn làm nghề cướp của giết người cả đấy.”
“Dù ta có hạ lệnh thì cũng khó lòng đảm bảo không có kẻ nổi máu tà dâm, huống hồ...”
Đống tro tàn chưa tắt hẳn, tàn lửa thỉnh thoảng lại bùng lên một chút, soi tỏ gương mặt điềm tĩnh, nhu mì tuyệt mỹ của Lâm Oản Oản.
Bùi Thanh thu hồi ánh mắt:
“Đi ngủ đi.”
Gã liếc nhìn Lục Kiều, cười lạnh:
“Đừng có lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.”
“Nếu ta thực sự muốn làm gì, cô nương nhà ngươi sớm đã chẳng còn giữ được sự trong sạch rồi.”
Lời lẽ tuy trần trụi, chói tai, nhưng lại là sự thật trần trụi.
Lâm Oản Oản vỗ nhẹ vai Lục Kiều:
“Đi thôi.”
“Ngươi vào ngủ với ta, ban đêm gió lạnh, ở bên ngoài sẽ nhiễm lạnh mất.”
Tiết trời đã vào thu, gió tuy lạnh nhưng chưa đến mức cắt da cắt thịt, song đúng như lời Bùi Thanh nói, thuộc hạ của gã không hiểu quy củ, Lục Kiều lại là phận nữ nhi, ngủ ngoài trời một mình quả thực quá đỗi nguy hiểm.
Lục Kiều gật đầu, đỡ Lâm Oản Oản bước lên xe ngựa.
Bùi Thanh bước tới ngồi dưới gốc cây cách cỗ xe không xa, tựa lưng vào thân cây rồi khép hờ mắt lại.