DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 317

1006 từ

Bên trong xe ngựa, Lục Kiều lần mò theo khung cửa rồi cẩn thận cài then khóa trái lại.

Khoang xe này rộng rãi hệt như một gian phòng ngủ nhỏ, hai người nằm vẫn dư dả, thêm một người nữa cũng vừa vặn.

Trong bóng tối, Lục Kiều khẽ thì thầm:

“Chủ tử, hắn cũng còn chút lương tâm, thế mà không cản nô tỳ vào trong ngủ cùng người.”

Lâm Oản Oản không hề nhắm mắt, nàng nằm trên đệm mềm ở một góc, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt lặng lẽ nhìn vào khoảng không tối om mịt mùng.

Nàng nghe thấy lời Lục Kiều nói nhưng không đáp lại.

Quả thực.

Mọi hành động của Bùi Thanh đều nằm ngoài dự liệu của nàng.

Nếu nàng không phải kẻ bị bắt cóc tới đây, Bùi Thanh thậm chí còn có thể coi là một người trượng nghĩa.

Đáng tiếc thay.

Nàng lại là do gã cướp về.

Dù Bùi Thanh có đối xử tốt với nàng thế nào đi chăng nữa, việc ở lại nơi này cũng chẳng phải mong muốn của nàng.

Nàng không thể hùa theo lời Lục Kiều.

Cũng giống như việc nàng chẳng thể nào nhớ đến nửa điểm tốt đẹp của Bùi Thanh.

Giờ phút này Bùi Thanh có tự sát ngay trước mặt, nàng cũng chẳng bận lòng, nhưng nếu nàng lấy lại được tự do thì quả là chuyện đáng mừng.

Có điều, nàng không tin Bùi Thanh lại tốt bụng phát lòng từ bi vô cớ.

Gã làm vậy ắt hẳn phải có mưu đồ.

Nhưng gã toan tính điều gì chứ?

Nghĩ đến những đốm lửa bủa vây xung quanh, ánh mắt Lâm Oản Oản khẽ dao động.

Không phải gã muốn lấy lòng nàng, đợi đến khi sa cơ bị bắt sẽ nhờ nàng nói đỡ vài lời để giữ lại mạng sống đấy chứ?

Nếu gã thật sự nghĩ như vậy thì đã lầm to rồi.

Tuy nhiên...

Khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười mỉa mai.

Nếu Bùi Thanh đã muốn diễn, nàng cũng chẳng ngại phối hợp cùng gã một màn...

Khi trời vừa hửng sáng, bên ngoài bỗng vang lên tiếng kêu thất thanh.

Dạo gần đây, Lâm Oản Oản ngủ rất nông.

Bên ngoài chỉ cần có chút động tĩnh là nàng lập tức bừng tỉnh.

“Lục Kiều, mau ra ngoài xem sao.”

Lâm Oản Oản trở mình ngồi dậy.

Lục Kiều cũng giật mình tỉnh ngủ.

Nàng vội vàng mở cửa xe ngựa ra, đập vào mắt lại là mấy gã nam nhân đang trúng tên ngã gục trên mặt đất.

Đó chính là thuộc hạ của Bùi Thanh.

Những kẻ đó bị trúng tên khắp người, y phục sẫm màu đẫm máu dính chặt vào da thịt, dưới nền đất máu tươi đã loang lổ thành từng vũng, hơi thở dồn dập đứt quãng vì đau đớn.

Trong số đó, có hai người đã tắt thở.

Hai người khác bị trúng tên ở đùi, đang ngồi bệt dưới đất, đau đớn đến mức mồ hôi lạnh vã ra như tắm, chẳng ai dám tự rút tên ra, đuôi tên run lên bần bật theo từng cơn co giật của thân thể.

Lâm Oản Oản nhìn thấy cảnh tượng này, khẽ giật mình:

“Đây là...”

Nhưng chẳng ai rảnh rỗi để giải thích cho nàng.

Bùi Thanh đã nhóm một đống lửa, cầm con dao găm hơ qua hơ lại trên ngọn lửa, sau đó xé toạc ống quần của tên thuộc hạ bị thương, để lộ vết thương sâu hoắm do mũi tên cắm vào, máu tươi trào ra xối xả, sưng vù lên một mảng lớn.

Gã đưa một khúc cây cho tên thuộc hạ:

“Cắn chặt lấy.”

Tên thuộc hạ đau đến mức toàn thân run rẩy, run rẩy giơ tay nhận lấy khúc gỗ, nhét vào miệng cắn chặt.

Bùi Thanh lại hơ dao găm trên ngọn lửa thêm một lúc.

Lưỡi dao dần ánh lên sắc đỏ rực.

“Ở đây không có đại phu, cũng chẳng có thuốc men, chỉ có thể dựa vào bản thân ngươi tự gắng gượng thôi, bây giờ ta sẽ giúp ngươi rút tên.”

Bùi Thanh trầm giọng nói.

Tên thuộc hạ gật đầu, nhắm nghiền hai mắt lại không dám nhìn.

Ngay sau đó, Bùi Thanh nắm chặt thân tên, dứt khoát rút mạnh ra ngoài, máu tươi lập tức phun trào, người nọ đau đớn giật nảy mình, hai mắt trợn trừng, con ngươi run rẩy dữ dội.

Cả người hắn căng cứng như một cánh cung giương hết cỡ, ngửa đầu nhìn trời.

Bùi Thanh lập tức áp lưỡi dao nung đỏ rực vào miệng vết thương.

Tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên ngay tức khắc, tựa như đang nướng thịt...

Tên thuộc hạ cắn chặt khúc gỗ, khớp hàm run lên bần bật, cả người co giật không ngừng.

Đây chỉ là ngoại thương, chưa tổn hại đến tạng phủ, chỉ cần rút tên ra và cầm máu là được.

Hiện tại chỉ có cách này mới giúp cầm máu nhanh chóng và đơn giản nhất.

So với việc mất mạng thì đây đã là biện pháp tốt nhất rồi.

Chờ đến khi miệng vết thương bị nung cháy xém, Bùi Thanh mới thu dao lại. Vào khoảnh khắc lưỡi dao rời ra, người nọ lại đau đến mức suýt chút nữa ngất lịm.

Với người bị thương còn lại, Bùi Thanh cũng xử lý theo cách tương tự.

Xong xuôi cho cả hai, nhìn những thuộc hạ còn lại bị tên bắn trúng ngực hoặc đứt động mạch, máu chảy không ngừng, ánh mắt gã trở nên nặng nề, đành dời tầm mắt đi, không nhìn thêm nữa.

Những người đó lần lượt trút hơi thở cuối cùng, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta thấy ớn lạnh nơi đáy lòng.

Tiếng rên rỉ than khóc cũng dần lịm tắt theo cái chết của từng thuộc hạ.