Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 320
Quả nhiên đúng như những gì gã nghĩ.
Chính vì chuyện đêm qua nên nàng mới không còn căm thù gã như trước nữa.
Thuộc hạ cung kính cúi đầu:
“Chủ tử, có cần tiếp tục bám theo không ạ?”
“Thuộc hạ thấy vị trí bọn họ đi tuy gần bìa rừng, nhưng chỉ quanh quẩn một chỗ, không hề có ý định lao ra ngoài.”
Bùi Thanh gật đầu:
“Cứ đứng từ xa trông chừng là được.”
Không phải để giám sát, mà là sợ nàng gặp nguy hiểm.
Dù sao thì dung mạo của nàng cũng thuộc hàng khuynh nước khuynh thành, mê hoặc lòng người.
Gã xoa xoa ấn đường, giọng điệu lạnh lùng:
“Trông chừng đám người xung quanh cho cẩn thận, đừng để bọn chúng có ý đồ bất chính với nàng.”
“Kẻ nào dám đụng vào một sợi tóc của nàng, tự gánh lấy hậu quả.”
Giọng nói gã lạnh như băng khiến thân hình tên thị vệ khẽ run lên, vội vàng đáp lời.
Sau đó tên thị vệ liền quay lại tiếp tục canh chừng Lâm Oản Oản.
Hắn vừa rời đi, Bùi Thanh nhìn miệng vết thương vẫn đang rỉ máu, khẽ nhíu mày, toan xé vạt áo để tự băng bó.
Thế nhưng khựng lại một lát, gã vẫn buông tay xuống.
Gã điểm vào một huyệt vị trên cánh tay, tốc độ chảy máu lập tức chậm lại rõ rệt.
Lúc này gã mới yên tâm đi tới ngồi dưới một gốc cây lớn, uống ngụm nước rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lâm Oản Oản đi loanh quanh vài vòng, không nói một lời, âm thầm thu hết tình hình xung quanh vào đáy mắt.
Người của Bùi Thanh đã chết hơn một nửa, nhưng vẫn còn chừng trăm tên.
Tuy nhiên đám người này hiện tại đều vô cùng bận rộn, chia nhau đi tuần tra xung quanh, mắt không rời nhìn chằm chằm vào đám binh lính của Cố Du ở đằng xa, thế nên cũng chẳng có thời gian bám sát theo dõi nàng từng bước.
So với hôm qua khi vừa mới bị bắt, phía sau luôn có một đám đông lũ lượt kéo theo, thì hiện tại tình hình đã dễ thở hơn rất nhiều.
Càng đi ra phía ngoài, phòng thủ lại càng lỏng lẻo, nếu thật sự muốn chạy trốn, bọn chúng chưa chắc đã ngăn cản kịp.
Thế nhưng...
Nàng vừa mới bước thêm vài bước ra ngoài, thở mạnh cũng không dám, thì cách đó không xa đã vang lên tiếng quát lớn:
“Làm gì đấy?”
“Quay lại mau!”
“Còn không quay lại, ta bắn tên đấy!”
Một tên thị vệ tuần tra tay lăm lăm cung tên, mục tiêu nhắm thẳng vào nàng và Lục Kiều.
Khoảng cách không quá xa, mũi tên này mà bắn tới chắc chắn sẽ xuyên thủng người nàng.
Lâm Oản Oản không hề hoảng sợ, cũng không tiếp tục bước tới, chỉ bình tĩnh chỉ tay vào một ngọn cỏ dưới đất:
“Hái thuốc.”
Nói đoạn, nàng liền ngồi xổm xuống, nhổ ngọn cỏ kia lên, rũ rũ lớp đất bám ở rễ cây, rồi giơ lên cao cho tên lính xem.
Chuyện nàng muốn hái thuốc cho Bùi Thanh tựa như một cơn gió, sớm đã truyền khắp tai tất cả mọi người.
Tên thị vệ này đương nhiên cũng biết.
Nghe vậy, hắn hắng giọng một tiếng, thu cung tên lại:
“Không được đi ra ngoài nữa.”
“Mau quay lại đi, tìm thuốc ở phía bên trong ấy.”
Nhìn thấy Lâm Oản Oản dẫn theo Lục Kiều đi trở vào, hắn mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Còn Lâm Oản Oản thì tiện tay vứt luôn cây cỏ kia đi.
Đó căn bản chẳng phải là thảo dược gì cả.
Đi đi dừng dừng, dạo quanh bên ngoài một lát, hái được vài nhánh thảo dược, Lâm Oản Oản liền dẫn Lục Kiều quay trở về.
Bùi Thanh vẫn đang ngồi tựa lưng vào thân cây ở chỗ cũ.
Gã ngồi đó đã được một lúc lâu, dù đã điểm huyệt đạo nhưng cánh tay vẫn rỉ ra không ít máu, máu tươi nhuộm ướt đẫm cả ống tay áo, khiến lớp vải dính chặt nhớp nháp vào da thịt.
Nghe thấy tiếng bước chân, gã khẽ mở mắt.
“Không cần nàng phải hái thuốc cho ta đâu.”
Gã nhìn đống thảo dược được ôm trong lòng Lâm Oản Oản và Lục Kiều, khẽ mím môi nói.
Khóe môi Lâm Oản Oản giật giật, chẳng chút khách khí vạch trần gã:
“Vậy sao ngươi không tự mình băng bó đi?”
Bùi Thanh: “... Ta quên mất.”
Lâm Oản Oản cười khẽ một tiếng, cũng không đôi co nhiều lời.
Nàng bước lên phía trước, đặt đống thảo dược xuống trước mặt gã:
“Đây là thảo dược ta vừa hái, có tác dụng an thần giảm đau, giúp vết thương mau khép miệng.”
Nàng lần lượt đặt từng nhánh thảo dược ra trước mặt gã, cụp mắt chỉ vào từng cây một:
“Lá của loại này có thể dùng làm thuốc, tốt nhất là đem sắc lấy nước uống, nhưng trong hoàn cảnh thiếu thốn hiện tại thì dùng rễ cây cũng được, nghiền nát ra thì nước cốt của nó cũng có hiệu quả tương tự.”
“Loại cỏ này nếm vào thấy tê tê đầu lưỡi, vị rất đắng, nhưng giã nát thành bã đắp lên vết thương thì có thể trấn thống giảm đau.”
“Loại này dùng để cầm máu.”
“Còn loại này...”
Bùi Thanh đưa mắt nhìn qua từng cây thảo dược, khẽ gật đầu:
“Không cần nói nữa, ta đều biết cả rồi.”
Trong đáy mắt gã ánh lên ý cười nhạt nhòa.
Trong lúc Lâm Oản Oản chưa quay lại, gã vẫn luôn tự hỏi.
Liệu thảo dược nàng mang về có phải toàn bộ đều là độc thảo hay không?
Nhưng hiện tại xem ra thì không phải.