DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 321

1020 từ

Nàng thật sự muốn cứu gã...

Ở một góc sâu thẳm nơi đáy lòng gã bỗng dâng lên một luồng ấm áp nhè nhẹ.

Lâm Oản Oản gật đầu:

“Được, nếu ngươi đã nhận biết được thì ta không giới thiệu thêm nữa. Chỉ là hiện tại điều kiện khó khăn, lát nữa có đau đớn khó chịu thì ngươi cũng phải cắn răng mà chịu đựng đấy.”

Nàng nhìn quanh quất tìm kiếm, nhặt được một phiến đá bằng phẳng, lấy tay phủi sạch lớp bụi đất bám bên trên, sau đó lại tìm thêm một hòn đá nhỏ khác gõ gõ cho sạch sẽ.

Nàng đặt thảo dược lên trên phiến đá, ra sức giã nát, nghiền thảo dược ra thành một thứ nước cốt màu xanh biếc.

Bùi Thanh khẽ ngước mắt lên.

Nhìn Lâm Oản Oản lúc này hoàn toàn rũ bỏ vẻ thục nữ đoan trang thường ngày, đáy lòng gã dường như lại ấm áp thêm vài phần...

Chỉ là... Động tác nhìn qua quả thực có chút thô bạo.

Gã khẽ dời tầm mắt đi, có chút không nỡ nhìn tiếp.

Lâm Oản Oản liếc nhìn gã: “Sao thế? Chê thuốc của ta à?”

Vừa nói, nàng vừa thần không biết quỷ không hay nhét chiếc lá độc trong lòng bàn tay vào giữa đống thảo dược, giã thêm hai cái, khiến nó hòa lẫn làm một với các loại thuốc khác, hoàn toàn không thể nhận ra hình dáng ban đầu.

Bùi Thanh ho nhẹ một tiếng:

“Không có.”

Lâm Oản Oản khẽ cong môi:

“Không có là tốt nhất. Ta vất vả lắm mới tìm được đống thuốc này, nếu ta giã xong mà ngươi không chịu đắp...”

Nàng còn chưa dứt lời, Bùi Thanh đã chăm chú nhìn nàng, khẽ cất lời cắt ngang:

“Ta sẽ không làm vậy.”

Giọng gã rất nhẹ, nhưng ngữ điệu lại vô cùng kiên định.

Lâm Oản Oản hơi khựng lại:

“Không làm thế là tốt nhất.”

Nói xong, nàng thu hồi ánh mắt, tiếp tục giã cho thảo dược ứa hết nước cốt ra.

Cho đến khi toàn bộ thảo dược đều bị nghiền nát nhừ dưới phiến đá, nàng mới dừng tay.

Sau đó, nàng ném hòn đá nhỏ sang một bên, chìa tay về phía Bùi Thanh:

“Đưa đây.”

Bùi Thanh hiếm khi ngẩn người ra một lúc:

“Đưa cái gì?”

Lâm Oản Oản khẽ nhíu mày:

“Xé một mảnh vải áo xuống đây, ta phết thuốc lên vải rồi đắp vào vết thương cho ngươi, sau đó ngươi tự băng bó lại.”

“Chẳng lẽ lại xé áo của ta?”

Bùi Thanh lập tức xé một mảnh vải lớn từ vạt áo của mình xuống:

“Không đâu, sao có thể dùng áo của nàng được...”

Gã trầm giọng nói, sau khi xé xong mảnh vải đó lại xé thêm mấy dải vải dài nữa.

Bộ y phục vốn dĩ còn coi như ngay ngắn, giờ đây ống tay áo thì rách toạc, vạt áo cũng rách bươm xơ xác.

Gã chẳng hề bận tâm, đưa mảnh vải kia cho Lâm Oản Oản:

“Cho nàng.”

Lâm Oản Oản cầm lấy mảnh vải, áp thẳng lên đống bã thuốc màu xanh nhão nhoẹt kia.

Mảnh vải lập tức thấm đẫm nước thuốc, ướt sũng.

Lâm Oản Oản dùng tay nâng mảnh vải lên, đem mặt dính đầy bã thuốc đắp thẳng lên cánh tay của Bùi Thanh.

Chỉ vừa chạm vào, cánh tay gã liền cảm thấy mát lạnh, ẩn ẩn có chút tê rần, cảm giác đau đớn quả thực đã thuyên giảm đi không ít.

Thế nhưng, chỉ chớp mắt sau, một cơn đau buốt nhói như dao cứa bỗng từ miệng vết thương truyền đến, từng đợt từng đợt râm ran chạy dọc cánh tay.

Cơn đau đớn ấy tựa như đang đục khoét từ vết thương ăn sâu vào bên trong, đau đến mức khiến cả cánh tay gã run rẩy dữ dội.

Hơn nữa, dù sao đây cũng không phải là giã bằng cối thuốc đàng hoàng mà là dùng đá đập vụn, khó tránh khỏi việc lẫn vào một chút bụi đất và cát vụn li ti.

Gã cảm thấy vết thương trên cánh tay rát buốt đến phát đau...

Lâm Oản Oản đã cầm lấy dải vải, nhanh nhẹn quấn chặt cánh tay gã lại.

“Xong rồi.”

Lâm Oản Oản vỗ vỗ hai tay vào nhau, lòng bàn tay nàng cũng nhuốm một màu xanh lục nhạt.

Cánh tay của Bùi Thanh lúc này được băng bó tròn lẳn, trông chẳng khác nào một khúc thịt bị bó chặt lại...

Gã im lặng một thoáng, nhưng vẫn không tháo ra, chỉ thấp giọng nói:

“Đa tạ.”

Lâm Oản Oản xua xua tay:

“Không cần khách sáo.”

“Nếu không còn việc gì nữa thì ta về xe ngựa nghỉ ngơi trước đây.”

Bùi Thanh khựng lại một nhịp:

“Chờ đã.”

Lâm Oản Oản quay đầu nhìn gã, trong lòng bỗng thấy rợn rợn.

Không phải là gã đã phát hiện ra rồi đấy chứ?

Dù gã không nhìn thấy chiếc lá độc kia, nhưng thuốc đã đắp rõ ràng lên miệng vết thương, cảm giác đau buốt truyền đến chắc chắn không thể lừa người được.

Gã...

Bùi Thanh bước lên một bước, đi tới trước mặt nàng, khẽ rũ mắt nhìn nàng.

Lâm Oản Oản gượng gạo nở một nụ cười khô khốc:

“Ngươi...”

Bùi Thanh nắm lấy cổ tay nàng, nâng bàn tay nàng lên.

Nhìn bàn tay nàng dính đầy nước thuốc màu xanh, gã từ trong người rút ra một chiếc khăn tay, chậm rãi lau sạch từng ngón tay cho nàng:

“Nhiễm xanh hết cả rồi này.”

Gã cụp mắt xuống, hai người đứng rất gần nhau, từ góc độ của Lâm Oản Oản có thể nhìn rõ từng sợi lông mi dài mảnh của gã rủ xuống...

Lâm Oản Oản bỗng nhiên rụt tay về.

“Trên xe ngựa còn một chậu nước, tuy hơi đục một chút nhưng có còn hơn không, ta dùng chỗ nước đó rửa tay là được.”