Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 326
Có người khịt mũi coi thường, cho rằng người ta đã tâng bốc hắn quá mức hoàn mỹ, nhưng những ai từng thực sự tiếp xúc với hắn đều hiểu rằng lời miêu tả ấy chẳng hề sai chút nào.
Hắn quả thực rất hiếm khi để lộ cảm xúc ra ngoài.
Thế nhưng hôm nay...
Sắc mặt Tạ Cảnh Mục trắng bệch, cả người cứng đờ ngay tại chỗ.
Đôi mắt đen láy của hắn khẽ đảo qua rồi dừng lại trên gương mặt Cố Du.
Cố Du cũng đã kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, một ngày trôi qua dài đằng đẵng hơn cả một tháng trước đây.
Tầm mắt Tạ Cảnh Mục rời khỏi mặt Cố Du, rơi xuống bản đồ địa hình quân địch đóng giữ nơi núi non.
Đôi mắt đen thẳm của hắn nhìn chằm chằm vào lá cờ đỏ, sau đó xoay người rảo bước đi thẳng ra ngoài.
“Lưu Quang, hạ lệnh cho Quỷ Y Vệ, bất kể phải trả giá đắt thế nào cũng phải cứu được Oản Oản ra ngoài.”
“Ngươi theo cô vào rừng sâu, xông vào doanh trại địch cứu người.”
Lưu Quang đứng ngoài trướng, nghe vậy liền lập tức đáp lời.
Thấy Tạ Cảnh Mục định rời đi, Cố Du sửng sốt một thoáng. Bất chấp sự phân biệt quân thần, hắn vội vã bước nhanh lên phía trước:
“Khoan đã!”
“Ngươi không thể đi!”
Hắn giơ tay đè chặt lên bả vai Tạ Cảnh Mục.
Tạ Cảnh Mục dừng bước, nghiêng đầu liếc nhìn hắn, thần sắc lạnh lùng tựa như gió tuyết trên đỉnh núi cao:
“Buông ra!”
“Ngươi không cứu nàng, chẳng lẽ cũng không cho phép cô đi cứu sao?”
Cố Du nhíu chặt mày nhưng không hề buông tay, ngược lại bàn tay còn lại cũng nắm chặt lấy cánh tay hắn, kiên quyết không cho hắn rời đi:
“Sao ngươi biết ta không muốn cứu nàng?”
“Ta hận không thể để người ở chỗ Bùi Thanh lúc này là chính bản thân mình!”
Dưới áp lực đè nặng đến nghẹt thở, dây thần kinh của hắn luôn căng như dây đàn, giờ phút này rốt cuộc không thể nhẫn nhịn được nữa, gắt gao quát lên:
“Nhưng ngươi không thể đi!”
“Bùi Thanh là kẻ âm hiểm tàn độc, ngươi là Thái tử đương triều, nếu ngươi đi, lỡ như có chuyện gì... thiên hạ này biết phải làm sao?”
Hắn tuy phẫn nộ nhưng vẫn giữ được lý trí.
Ánh mắt Tạ Cảnh Mục tối sầm lại:
“Cô nhất định phải đi.”
Hắn vung tay chấn động một cái, hất văng bàn tay Cố Du ra, khiến Cố Du phải lùi lại hai bước mới đứng vững được.
Hắn nhìn Cố Du, vẻ mặt bình thản nhưng nơi đáy mắt lại cuộn trào những đợt sóng cảm xúc mãnh liệt.
Cảm xúc phức tạp đến mức khiến người ta chẳng thể phân biệt nổi đó là những gì.
Thế nhưng luồng hàn khí quanh người hắn lại lạnh lẽo khác thường, khiến Cố Du cũng chẳng dám tiến lên thêm bước nữa.
Hắn chậm rãi mở miệng, thanh âm lạnh lẽo như ngọc vỡ:
“Cô nhất định phải đi.”
“Dù có phải chết, cô cũng muốn chết cùng một chỗ với nàng.”
Cố Du chấn động tột cùng:
“Ngươi...”
“Ngươi điên rồi sao?!”
“Ngươi còn có cả thiên hạ này...”
Tạ Cảnh Mục lạnh lùng cắt ngang lời hắn:
“Thiên hạ này ai tới chấp chưởng cũng được, thiếu đi cô thì non sông xã tắc vẫn vận hành như thường.”
“Nhưng cô chỉ có một mình nàng.”
Giọng nói hắn cứng rắn, quyết liệt không cho phép cự tuyệt, vang vọng khắp bên trong quân trướng.
Trong thoáng chốc, cả gian trướng tĩnh lặng đến mức dường như có thể nghe rõ mồn một từng tiếng thở dồn dập.
Cố Du nhìn hắn, trong mắt tràn ngập vẻ xa lạ.
Giờ khắc này, hắn thậm chí chẳng màng tới cơn đau đầu như búa bổ nữa.
Hắn hoài nghi liệu kẻ đứng trước mặt mình có phải do quân địch giả mạo để làm lung lạc tâm trí hắn hay không...
Vị Thái tử điện hạ trước nay luôn bày mưu tính kế nắm chắc càn khôn trong tay, giờ đây lại muốn đi tìm cái chết ư?
Chuyện này tuyệt đối không giống phong thái thường ngày của hắn!
Tạ Cảnh Mục đã xoay người lại, nhìn ra ngoài quân trướng, phóng tầm mắt về phía những rặng cây trập trùng nơi phương xa, khẽ nói:
“Cố Du, nếu cô chết, phụ hoàng sẽ một lần nữa đứng ra chấp chính.”
“Người có thể chọn một người con trai khác để ngồi vào vị trí chủ nhân Đông Cung.”
“Mấy tên đệ đệ không biết cố gắng của cô những năm qua cũng đã được tôi luyện không ít, hiện nay thiên hạ thái bình, phương nam cũng đã được cô an bài thỏa đáng, bất kể ai lên làm hoàng đế thì giang sơn này vẫn sẽ vững như bàn thạch.”
Hắn chậm rãi nói, tựa như đang dặn dò hậu sự, lại như đang trấn an Cố Du để đối phương đừng cản trở mình.
Thế nhưng đầu óc Cố Du lại càng như muốn nổ tung.
Khi xưa Tạ Cảnh Mục cướp mất Oản Oản, hắn hận không thể tự tay giết chết Tạ Cảnh Mục.
Thế nhưng thiên hạ cần có hắn.
Bách tính cần có hắn.
Hơn nữa...
Ở nhà còn có gia gia. Cố Du từng muốn ám sát hắn nhưng cũng tự hiểu đó là điều xa vời, dẫu có thành công thì bản thân cũng sẽ biến thành tội nhân thiên cổ của bờ cõi.
Vì thế hắn mới đành đè nén sát ý trong lòng.
Vậy mà hôm nay, hắn lại muốn tự đi tìm cái chết ư?
Tạ Cảnh Mục đã bước ra khỏi quân trướng.