DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 327

1020 từ

Hắn nhảy lên lưng một con tuấn mã, giật mạnh dây cương, hai chân thúc vào bụng ngựa, cả người lẫn ngựa lao vút vào trong rừng sâu.

Ánh mắt hắn kiên định, nhìn thẳng về phía trước.

Thực ra...

So với cái chết, hắn càng muốn đưa Oản Oản bình an sống sót trở về hơn.

Nhưng nếu Oản Oản thực sự gặp phải bất trắc gì...

Hắn sẽ tự tay đâm chết Bùi Thanh trước, rồi sau đó mới đi tìm nàng.

Oản Oản, nàng ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì đấy...

...

Lâm Oản Oản dẫn theo Lục Kiều trốn thoát thành công.

Lúc mới rời đi, nàng vẫn ưỡn thẳng lưng, hậm hực như thể đang cố kìm nén cơn giận.

Thế nhưng vừa khuất khỏi tầm mắt của Bùi Thanh, nàng liền kéo tay Lục Kiều, không ngừng nghỉ mà cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng ra bên ngoài.

Đi đến chỗ thị vệ đang tuần tra, nàng liền cúi đầu, thỉnh thoảng lại nhổ một cọng cỏ trên mặt đất cầm lấy.

Thị vệ tưởng nàng lại đến hái thảo dược nên dời mắt đi chỗ khác.

Nàng lập tức dẫn theo Lục Kiều, cẩn thận từng li từng tí đi về phía ngoài vòng vây.

Chầm chậm từng bước.

Hết sức cẩn thận.

Quan sát trái phải.

Cúi đầu nhổ cỏ.

Mấy động tác này lặp đi lặp lại vài lần, cuối cùng nàng cũng đi tới rìa ngoài cùng, sau đó co giò chạy ra ngoài.

Phía sau không có ai, xung quanh cũng chẳng ai để ý, nàng cùng Lục Kiều khom người, bước chân thoăn thoắt chạy ra phía bên ngoài.

Cho đến khi khoảng cách với những người phía sau ngày càng xa.

Trái tim nàng mới dần thả lỏng.

Từ lúc bị Bùi Thanh bắt được, nàng đã biết kế hoạch giả chết trốn chạy lần này coi như hỏng bét rồi.

Tạ Cảnh Mục nhất định sẽ nhận được tin tức rồi tới bắt nàng.

Vậy thì có hai lựa chọn.

Bị Bùi Thanh bắt thì chẳng có nhân quyền, phải bôn ba ngược xuôi, biết đâu chừng ngày nào đó còn bị gã lấy mạng.

Bị Tạ Cảnh Mục bắt thì mất tự do, phải bán rẻ thân thể, nhưng cơm áo không lo, lúc nàng hận quá vẫn có thể cắn hắn hai phát cho hả giận.

So đi tính lại như thế...

Nàng lại có chút nhớ nhung Tạ Cảnh Mục.

Đương nhiên, nếu hắn đột nhiên bị thương rồi phế luôn nửa người dưới thì càng tuyệt hơn.

Nhưng đời làm gì có chữ nếu.

Nếu nàng không làm gì, khả năng cao là sẽ bị Bùi Thanh lợi dụng tới chết, số may hơn chút thì thi thể thuộc về Tạ Cảnh Mục, rồi lại bị hắn chôn vào hoàng lăng nhà hắn, chậc...

Nhưng nàng Lâm Oản Oản là ai chứ?

Là thiên tuyển ảnh hậu với kỹ năng diễn xuất đỉnh cao đến mức trời giận người hờn đấy!

Nhìn xem, tình huống hung hiểm thế này mà vẫn bị nàng mở ra con đường thứ ba!

Nàng trốn được rồi!

Trốn thoát khỏi tay Bùi Thanh!

Hiện tại thì sao, người của Bùi Thanh không làm gì được nàng, người bên ngoài cũng chẳng tin nàng là Thái tử phi.

Vậy nàng chính là thường dân!

Nàng trốn được chuyến này là có thể cùng Lục Kiều tiếp tục ung dung sống qua ngày.

Đợi Tạ Cảnh Mục nhận được tin rồi phái người tới tìm, nàng đã sớm rời khỏi chốn thị phi này từ lâu, chẳng biết đang tiêu dao tự tại ở phương nào rồi.

“Lục Kiều.”

Nàng vừa khom lưng tiến về phía trước, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại, vừa không nhịn được mà cảm thán một câu:

“Cô nương nhà muội đúng là thiên tài!”

“Tìm được đường sống trong cõi chết!”

“Gặp dữ hóa lành!”

“Tên ngốc Bùi Thanh kia muốn lừa gạt ta, ngược lại bị ta lừa cho xoay mòng mòng, ha ha ha... Đợi đến khi gã phát hiện ta trốn mất, e là tức chết mất thôi!”

“Lừa ta sao? Hừ, những chuyện khác thì cô nương nhà muội không dám nói, chứ trò lừa người thì ta là dân chuyên nghiệp đấy!”

...

Bùi Thanh tựa lưng vào một thân cây lớn.

Lắng nghe thị vệ bẩm báo tình hình phá vây của thuộc hạ.

Phân tích xem hướng nào thích hợp hơn để dẫn người xông ra ngoài.

Gã còn chưa hay biết rằng nàng đánh bậy đánh bạ lại lần theo con đường mà một đội thuộc hạ của gã phá vây đi thám thính tình hình để trốn ra ngoài...

Thời gian từng chút từng chút trôi qua.

Gã nhìn về hướng Lâm Oản Oản rời đi, khẽ nhíu mày.

Lâu thế rồi.

Sao người vẫn chưa quay lại?

Thị vệ tức giận nói:

“Chủ tử, nữ nhân này chắc chắn đã bỏ trốn rồi!”

“Thuộc hạ đi bắt ả về ngay!”

“Ả phụ lòng tin của chủ tử, thật đáng chết!”

Bùi Thanh cụp mắt nhìn vết thương trên cánh tay. Vết thương vẫn dữ tợn, rỉ máu nhàn nhạt, nhưng không còn chảy máu không ngừng như lúc mới bị thương nữa.

Là tác dụng của thuốc...

Gió lạnh thổi qua, vết thương man mát, dường như cũng không còn đau đớn như trước.

Hơn nữa chẳng biết có phải ảo giác của gã hay không, dường như vết thương cũng bớt sưng tấy hơn rồi.

Chẳng lẽ sưng đỏ lở loét là do vết thương bị bịt kín quá lâu?

Nhưng vết thương có thể cầm máu nhanh như vậy, gã hiểu rõ đó là công lao của Lâm Oản Oản.

Nàng... sẽ bỏ đi sao?

Nhìn vết thương dữ tợn, Bùi Thanh lắc đầu.

“Nàng sẽ không đi.”

Nghĩ đến bóng lưng tức giận đùng đùng rời đi của Lâm Oản Oản, gã khẽ cong môi, đáy mắt mang theo một nét cười nhạt nhòa.