Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 328
“Có lẽ nàng cảm thấy vết thương này của ta khó xử lý, sợ miệng vết thương chuyển biến xấu nên mới muốn đi tìm thêm chút thảo dược thôi.”
Khựng lại một chút, gã ngước mắt nhìn thị vệ:
“Đúng rồi, người của chúng ta rút đi xung quanh không ít, nếu nàng bất cẩn chạy lung tung rồi bị kẻ khác bắt được...”
Thị vệ nhìn dáng vẻ này của chủ tử nhà mình, cố nén xúc động muốn trợn trắng mắt.
“Chủ tử, người của chúng ta tuy phái đi rất nhiều, nhưng xung quanh vẫn có một hai người canh giữ, chỉ cần ả không lén lút trốn đi thì người của chúng ta có thể liếc mắt một cái là thấy ngay, ả sẽ không bị kẻ khác bắt đâu.”
Nhưng hắn cảm thấy, nữ nhân kia nhất định sẽ lặng lẽ rời đi không một tiếng động.
Chữa thương cho chủ tử ư?
Rốt cuộc chủ tử nghĩ thế nào mà lại tin vào lời nói dối vụng về như vậy của ả chứ?
Ánh mắt hắn nhìn Bùi Thanh cũng trở nên kỳ quặc.
Bùi Thanh không buồn nhìn hắn.
Một tên thô kệch chẳng hiểu gì về tình cảm.
Có giải thích cũng chẳng thông.
Nhưng thời gian cứ từng chút trôi đi, cho đến khi mặt trời dần ngả về tây, sắc trời dần tối lại.
Ngẩng đầu lên, bầu trời đã từ từ chuyển sang màn đêm.
Thế nhưng Lâm Oản Oản vẫn chưa quay lại.
Trái tim gã dần dần chùng xuống.
Giọng Bùi Thanh có chút khàn khàn:
“Ngươi nói xem, liệu có phải nàng bị lạc đường không?”
Thị vệ im lặng không nói.
Bùi Thanh cũng tự cười giễu.
Gã lại có thể nghĩ rằng, một nữ nhân có thể từ kinh thành, từ bên cạnh vị Thái tử điện hạ kia giả chết trốn thoát, một đường đi tới tận biên ải, né tránh không biết bao nhiêu nguy hiểm, lại có thể bị lạc đường trong một cánh rừng này...
Bùi Thanh từ từ nhắm mắt lại.
“Lấy cung tên tới.”
Thị vệ không hiểu nguyên do, nhưng vẫn lập tức đưa cung tên đang đeo sau lưng cho gã.
Bùi Thanh mở mắt ra, ý cười nơi đáy mắt hoàn toàn biến mất, so với trước kia càng thêm băng lạnh thấu xương.
Giờ phút này, đôi mắt đen của gã cuộn trào sóng gió.
Là tức giận.
Là phẫn uất.
Là bi thương.
“Ta đi mang nàng về.”
Bùi Thanh đứng dậy, nhận lấy cung tên đeo ra sau lưng, sau đó đi tới trước xe ngựa, lật cổ tay, dùng đoản đao chém đứt dây thừng nối giữa xe ngựa và tuấn mã.
Dứt lời, gã xoay người lên ngựa.
Thị vệ cuối cùng cũng phản ứng lại, vội vàng bước lên hai bước:
“Chủ tử, ngài định làm gì vậy?”
“Những người chúng ta phái đi thám thính tin tức vẫn chưa quay về, sống chết còn chưa rõ, lúc này ngài cưỡi ngựa đuổi theo người, nếu bị quân địch phát hiện thì...”
Đôi mắt đen của Bùi Thanh tựa như màn đêm u tối nhất.
Đáy mắt gã chẳng có chút cảm xúc nào.
Dù nghe thấy lời thị vệ nói, gã cũng không dừng tay lại, mà kéo nhẹ dây cương, thúc đầu ngựa đổi hướng, phóng về phía Lâm Oản Oản vừa rời đi.
Gã kẹp chặt bụng ngựa, tăng tốc lao nhanh về phía trước.
Một tay nắm dây cương, gã hơi khom người, từng cơn gió lạnh đầu thu như mang theo lưỡi dao băng, rạch vào miệng vết thương khiến nó đau nhói.
Nhưng những thứ đó còn lâu mới bằng nỗi đau trong lòng gã.
Lâm Oản Oản, nàng giỏi thủ đoạn lắm!
Mà lúc này, nàng lại chậm bước chân lại, cẩn thận quan sát xung quanh. Nàng không muốn bị Bùi Thanh bắt lại, cũng chẳng muốn bị binh lính tóm được.
Bằng không, nàng khó lòng có được tự do.
Nhưng nàng chọn nhầm phương hướng, chỉ cảm thấy một đường đi tới có chút tốn sức, hình như là đang đi lên dốc.
Sau đó, nàng đi tới một đỉnh núi không tính là quá dốc đứng, nhưng lại là một vách đá.
Hảo cho một nơi không có ai trông coi, đi lại dễ dàng như thế, thế mà lại là một vách đá!
Nơi này núi non trùng điệp, cho dù là vách đá thì cũng không quá cao, không giống như trong tiểu thuyết võ hiệp từng đọc, nhìn xuống chỉ thấy sương mù trắng xóa, người rơi xuống là tan xương nát thịt.
Nhưng vách đá này cũng cao tầm hơn hai mươi mét, đủ để làm nàng ngã chết tươi rồi.
Lâm Oản Oản mím môi, dẫn Lục Kiều quay ngược trở lại, lên núi khó chứ xuống núi thì dễ hơn nhiều.
Nàng còn chưa đi được mấy bước, dưới chân bỗng trượt một cái.
“A...”
Nàng theo bản năng định kêu lên, nhưng lập tức bịt chặt miệng lại.
Sau đó, cả người nàng trượt xuống một đoạn.
Mặt Lục Kiều cũng cắt không còn hột máu, vội chạy xuống định đỡ nàng dậy.
Bỗng nhiên, một bóng đen lóe lên.
Bàn tay to lớn vươn ra ôm trọn lấy nàng vào lòng.
Một luồng hơi thở quen thuộc mùi đàn hương hòa lẫn sự lạnh lẽo quanh quẩn bên người nàng.
Vòng tay ôm nàng siết chặt đến nghẹt thở.
Nàng thở không nổi.
Mà nàng cũng chẳng muốn thở nữa.
Chết quách cho xong.
Người đang ôm nàng, không cần ngẩng đầu nàng cũng biết là ai.
Dù sao cũng làm phu thê, chung chăn gối bao nhiêu ngày tháng, hơi thở này nàng quá đỗi quen thuộc.
Chỉ là nàng không hiểu, tại sao Tạ Cảnh Mục lại tới biên ải?
Hắn thế mà đích thân tới đây.