DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 330

1008 từ

Hiện giờ, trên người hắn dường như có thêm một loại... hơi thở của con người phàm trần.

Không còn giống như trước kia, tạo cho người ta cảm giác xa cách như trích tiên trong tranh.

Chỉ là, khí tức ấy vẫn lạnh lẽo như cũ.

Điều khiến Lâm Oản Oản kinh ngạc nhất chính là vẻ mệt mỏi trên gương mặt hắn.

Hắn đã bao lâu rồi chưa chợp mắt?

Đôi mắt hơi đỏ lên, dưới mi mắt hằn lên quầng thâm nhàn nhạt, vẻ mệt mỏi nồng đậm, duy chỉ có đôi mắt đen kia là vẫn thâm trầm sâu thẳm.

“Sao thế?”

Thấy Lâm Oản Oản nhìn mình, Tạ Cảnh Mục khẽ mỉm cười.

Hắn đưa tay véo nhẹ má nàng, lực không mạnh, chỉ âu yếm nhéo một cái:

“Oản Oản, Cô đang nghĩ, trước kia là Cô không đúng, quản nàng quá chặt nên nàng mới bất chấp tất cả để rời đi.”

Tạ Cảnh Mục bỗng thở dài một hơi, khẽ nói.

Mắt Lâm Oản Oản trợn tròn.

Tên này thế mà lại biết tự kiểm điểm sao???

Hành động này của hắn trong mắt Lâm Oản Oản chẳng khác nào chuyện mặt trời mọc đằng tây hay từ dưới lòng đất chui ra một con khỉ đột vậy.

Nàng bỏ trốn, hắn không trách tội mà còn tự kiểm điểm?!

Chuyện này...

Chẳng lẽ đây chính là câu nói trong truyền thuyết, sau cơn mưa trời lại sáng...

Ánh mắt nàng dần sáng lên, chỉ là ý nghĩ đó còn chưa kịp thành hình thì Tạ Cảnh Mục đã tiếp tục nói:

“Cô không nên đè nén tính tình của nàng quá mức, sau này nàng cứ ngoan ngoãn ở lại Đông Cung, muốn mắng thì cứ việc mắng.”

Nụ cười của Lâm Oản Oản cứng đờ.

Hóa ra hắn kiểm điểm ra cái thứ quỷ quái này đấy à?

Bây giờ nàng chỉ muốn chửi người ngay lập tức!

Ở đằng xa, Bùi Thanh ghìm chặt dây cương ngựa.

Gã đứng từ xa nhìn hai người đang ôm nhau phía trước.

Đôi mắt đen thâm trầm chăm chú nhìn không chớp mắt.

Khoảng cách có chút xa nên gã không nhìn rõ dung mạo của nam tử kia, chỉ thấy được dáng người cao gầy, khí chất thoát tục.

Cũng phải thôi, kẻ có thể lọt vào mắt xanh của đường đường Thái tử phi, khiến nàng không tiếc giả chết rời kinh để chạy theo tình lang, tất nhiên không phải hạng tầm thường.

Một hồi lâu sau, Bùi Thanh bật cười:

“Làm khó cho nàng rồi, ở bên cạnh ta diễn kịch, giả vờ một bộ dạng... đau lòng vì ta.”

“Chỉ là tội thông dâm là tội chết, nàng đã thương tiếc ta một lần thì để ta giúp nàng vậy.”

Gã rút cung tên sau lưng ra, giương cung lắp tên, đầu mũi tên nhắm thẳng vào ngực Lâm Oản Oản:

“Nàng đi trước đi, ta theo sau sẽ tiễn tình lang của nàng xuống bồi táng cùng nàng.”

Trong mắt Bùi Thanh thấp thoáng một tia điên cuồng.

Khóe miệng gã cong lên một nụ cười, nhưng sắc mặt lại vô cớ dâng lên vẻ bi thương.

Lúc nâng tay lắp tên, chiếc đùi gà giấu trong ngực áo vô tình rơi ra ngoài.

Rơi xuống nền đất, chiếc đùi gà còn ấm nóng nhanh chóng nguội lạnh.

Nhưng gã không thèm nhìn chiếc đùi gà lấy một lần, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn bóng dáng mảnh mai đằng xa.

Sau đó, gã nhắm mắt, nhẹ nhàng buông tay.

Mũi tên xé gió bắn ra, vút một tiếng, tốc độ cực nhanh mang theo uy lực sấm sét vạn quân.

Gã không cần nhìn cũng đã đoán được kết cục.

Tài bắn tên của gã không tầm thường, nhắm chuẩn ngay ngực nàng, một mũi tên này đủ để lấy mạng nàng ngay tại chỗ.

Nhưng gã nhanh, Tạ Cảnh Mục phản ứng lại càng nhanh hơn.

Hắn đang ôm Lâm Oản Oản từ phía sau, chìm đắm trong niềm vui tìm lại được nàng sau chuỗi ngày mất mát.

Thế nhưng đột nhiên, một luồng sát khí cực kỳ nguy hiểm ập tới.

Kèm theo đó là một mũi tên lao vút sang.

Sắc mặt Tạ Cảnh Mục biến đổi, phản xạ bản năng khiến hắn lập tức đẩy mạnh Lâm Oản Oản ra.

Mũi tên sượt sát qua người Lâm Oản Oản, cắm phập vào phần ngực dưới của hắn.

Âm thanh mũi tên đâm vào da thịt trầm đục như xé toạc huyết nhục, khiến người ta rợn cả tóc gáy.

Mùi máu tanh nồng nặc trong chớp mắt lan tỏa ra xung quanh.

Lâm Oản Oản bất ngờ không kịp phòng bị bị đẩy ngã ra đất.

Khoảnh khắc ngã xuống, nàng trợn tròn hai mắt.

Tên khốn này nói trở mặt là trở mặt ngay được.

Có bệnh à?

Thế nhưng ngay sau đó, một mũi tên bay sượt qua bên cạnh nàng...

Nếu như vừa rồi nàng không bị đẩy ra thì mũi tên kia đã bắn xuyên qua người nàng rồi.

Lâm Oản Oản ngơ ngác ngồi bệt dưới đất, ngẩng đầu nhìn hắn.

Trên người Tạ Cảnh Mục cắm một mũi tên, máu tươi trào ra cuồn cuộn.

Sắc mặt hắn trắng bệch, thân hình lảo đảo đứng không vững.

Một tay hắn bám vào thân cây, tay kia ôm chặt lấy vết thương, giữa các kẽ ngón tay ngoài mũi tên ra thì máu cứ không ngừng tuôn ra như suối.

Bàn tay hắn đã nhuộm đỏ một màu máu.

Lâm Oản Oản kinh hoàng:

“Tạ Cảnh Mục!”

Nàng lập tức bật dậy đỡ lấy hắn, đồng thời đưa mắt nhìn về hướng mũi tên bắn tới.

Trời đã nhá nhem tối, trong rừng mờ mờ ảo ảo, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra Bùi Thanh đang ngồi trên lưng con tuấn mã cao lớn, tay cầm cung tên nhìn sang.