Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 331
Dường như có chút bất ngờ, gã khựng lại một thoáng rồi lại rút thêm một mũi tên từ sau lưng ra...
“Tạ Cảnh Mục, chúng ta mau chạy thôi!”
Lâm Oản Oản không màng tới điều gì khác, vội đỡ lấy hắn chuẩn bị bỏ trốn.
Lục Kiều cũng sợ đến hồn xiêu phách lạc, vội vàng chạy lại phụ giúp đỡ Tạ Cảnh Mục.
Lâm Oản Oản nhìn quanh hai bên, lòng chùng xuống.
Chạy sang trái hay sang phải đều sẽ làm bia ngắm cho mũi tên của Bùi Thanh.
Chạy xuống dưới thì lại càng gần Bùi Thanh hơn.
Chỉ có thể chạy lên dốc...
Nàng cắn răng:
“Chạy lên trên!”
Lục Kiều kinh ngạc: “Cô nương, chạy lên trên là vách đá đấy!”
Lâm Oản Oản mím chặt môi:
“Không sao, không chết được đâu.”
Nàng nhìn Tạ Cảnh Mục mặt mày trắng bệch không thốt nổi một lời.
Có nam chính trong sách, khí vận chi tử như hắn ở đây, muốn chết cũng khó.
Nhảy vực là tình tiết kinh điển trong tiểu thuyết rồi.
Tạ Cảnh Mục mà nhảy vực thì nếu không gặp dữ hóa lành thì cũng nhặt được kỳ ngộ.
Nhưng nếu vứt hắn lại đây thì xong đời.
Dù là khí vận chi tử thì cũng phải hợp logic chứ.
Kẻ địch đứng ngay trước mặt bắn cho hắn thành con nhím mà hắn vẫn sống được... thì đúng là không có thiên lý.
Lâm Oản Oản cùng Lục Kiều vừa đỡ Tạ Cảnh Mục đi lên dốc.
Mới đi được hai bước, một mũi tên đã cắm phập xuống mặt đất, ngay đúng chỗ nàng vừa đứng ban nãy.
Bùi Thanh dường như cũng không ngờ bọn họ lại chọn chạy lên dốc.
Gã chỉ khựng lại một thoáng rồi tiếp tục giương cung lắp tên.
Cánh tay gã có vết thương nên không dùng được nhiều sức, chỉ có thể chầm chậm kéo cung, ngắm bắn rồi buông tay.
Nhưng chẳng hiểu sao lần nào cũng chậm mất một nhịp.
Lưng Lâm Oản Oản ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhìn hàng tên cắm chi chít sau lưng như người ta cấy rau.
Da đầu nàng tê dại.
Đồng thời nàng cũng hiểu rõ.
Hào quang nhân vật chính của Tạ Cảnh Mục vẫn còn phát huy tác dụng.
Quả nhiên là có thể gặp dữ hóa lành!
“Đi!”
Lâm Oản Oản cắn răng, đỡ Tạ Cảnh Mục tiếp tục đi lên trên.
Tạ Cảnh Mục một tay ôm chặt vết thương, mỗi bước đi đều để lại một vệt máu dài.
Hắn nhìn Lâm Oản Oản đang đỡ mình bên tay trái, khóe môi khẽ cong lên:
“Oản Oản, nàng lo cho ta.”
Lâm Oản Oản chỉ muốn trợn trắng mắt.
Thái tử mà chết trước mặt nàng thì dù nàng có trốn thoát thì thiên hạ cũng đại loạn, sau này đừng mong có ngày tháng yên ổn.
Hơn nữa, lỡ như hắn chết rồi thế giới này sụp đổ thì còn tự do cái nỗi gì.
Có mà hẹn gặp lại ở kiếp sau thì có.
“Câm miệng.”
Lâm Oản Oản đè thấp giọng.
Sau đó, cả ba người đã đi tới mép vách đá.
Nhìn lộ tuyến chạy trốn này, Tạ Cảnh Mục chỉ biết im lặng.
Thôi vậy.
Chết cùng nhau cũng được.
Hắn hất nhẹ Lục Kiều bên cạnh ra.
Nhưng Lục Kiều ôm chặt lấy hắn, không chịu buông...
Tới mép vách đá rồi, chỉ cần tiến thêm một bước nữa là sẽ rơi xuống.
Tuy không phải vực sâu vạn trượng nhưng cánh rừng phía dưới đã bắt đầu phủ một lớp sương mù trắng xóa.
Dù trời đã về chiều tối nhưng màn sương kia vẫn dày đặc như cũ.
Lục Kiều nhìn cánh rừng bị sương mù che khuất bên dưới, gương mặt tròn trịa trắng bệch, trong mắt đã ngân ngấn lệ.
Hốc mắt nàng đỏ hoe, đôi môi run rẩy nhìn Lâm Oản Oản:
“Cô nương.”
Lâm Oản Oản đang định lên tiếng an ủi, bảo nàng rằng mọi chuyện không giống như nàng nghĩ đâu, thì thấy Lục Kiều nghiến chặt răng, trên gương mặt tròn xoe hiện lên vẻ hung dữ.
Nàng quay đầu nhìn Bùi Thanh đang cưỡi ngựa tiến lại gần.
Nếu không phải xung quanh không có tảng đá lớn nào, nàng nhất định phải đẩy một tảng xuống đè chết gã.
“Cô nương, đằng nào cũng là một cái chết, nô tỳ dù sao cũng từng luyện võ, giờ con sẽ xông xuống liều mạng với hắn, thà là đánh một trận sống mái còn hơn là nhảy vực mà chết.”
“Hai người có thể sống sót rời đi thì nô tỳ chết cũng không uổng mạng.”
Nàng nghiến răng, trong mắt lóe lên sát ý.
Lâm Oản Oản nhanh tay lẹ mắt, vội vàng tóm chặt lấy nàng:
“Em từ từ đã!”
Lục Kiều quay đầu:
“Cô nương?”
Lâm Oản Oản không kịp giải thích nhiều, nhìn Bùi Thanh lại giương cung lắp tên, trong mắt gã ngập tràn vẻ khát máu, toàn thân toát ra khí tức lạnh lẽo, ở khoảng cách gần thế này mà bị bắn trúng chắc chắn chỉ có một con đường chết.
Lâm Oản Oản cắn chặt răng, một tay kéo Tạ Cảnh Mục đang bị thương, một tay kéo Lục Kiều, sau đó lùi về phía sau một bước.
Dưới chân hụt hẫng, nàng lập tức rơi thẳng xuống dưới.
Tạ Cảnh Mục và Lục Kiều cũng bị nàng kéo rơi theo.
Cảm giác hụt hẫng đột ngột khiến Lục Kiều sợ hãi hét toáng lên.
Dưới vách núi, tiếng hét thất thanh vang vọng lại mang theo âm vang khe khẽ.
Bùi Thanh trơ mắt nhìn Lâm Oản Oản rơi xuống, ánh mắt khẽ biến đổi, gã lập tức xoay người xuống ngựa, sải bước lao nhanh lên mép vực, bước chân vội vã đến mức có phần lảo đảo.