Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 332
Gã nhào tới bên vực thẫm, cúi đầu nhìn xuống, nhưng đã chẳng còn thấy bóng dáng ba người đâu nữa.
Lặng thinh hồi lâu, gã cất tiếng cười.
“Lâm Oản Oản, phụ lòng ta, kết cục chính là như thế đấy.”
Gã cười đến mức đuôi mắt đỏ ửng, trong mắt cũng chực trào nước mắt.
Sau đó, gã chống tay lên gối, chậm rãi đứng dậy, khóe miệng vẫn lưu lại nụ cười, cười đến nghiêng ngả điên cuồng, chỉ có điều hai giọt nước mắt lại trượt dài xuống mặt.
Mà bên dưới vách núi, kể từ lúc ngã xuống, đôi mắt đen của Tạ Cảnh Mục đượm vẻ ngưng trọng. Hắn dường như thở phào một hơi nhẹ nhõm, ôm chặt Lâm Oản Oản vào lòng.
Về phần Lục Kiều, sau khi kêu lên hai tiếng thì trợn ngược mắt, trực tiếp ngất xỉu ngay tại chỗ.
Lâm Oản Oản được Tạ Cảnh Mục ôm trong ngực, chỉ nghe thấy tiếng gió rít gào bên tai cùng tiếng tim đập kịch liệt của người trước mặt, từng nhịp từng nhịp vô cùng bừng bừng sức sống.
Chỉ có điều, khoảng áo trước ngực nàng dần dần ướt đẫm, cảm giác dính dớp xuyên qua lớp y phục truyền thẳng vào da thịt nàng.
Là máu.
Là máu của Tạ Cảnh Mục.
“Oản Oản, đừng sợ.”
Tạ Cảnh Mục nhắm mắt lại, sâu trong đáy mắt ánh lên vẻ áy náy.
“Ta sai Quỷ Y Vệ đi điều tra tung tích của nàng, nhưng dãy núi quá rộng lớn, bọn họ đều đang ở nơi khác, là ta đã tính toán sai.”
“Nếu có người ở đây, nàng cũng không cần phải nhảy vực...”
“Chỉ là, lúc này đây, chúng ta có thể chết cùng một chỗ, cũng rất tốt.”
Lâm Oản Oản muốn đảo mắt coi thường. Ở lại trên đó để bị Bùi Thanh bắn chết mới là con đường chết có được không? Nàng nhảy vực là vì muốn sống đấy chứ!
Còn chưa kịp giải thích, một tiếng “bịch” vang lên, cả ba người đã rơi xuống đất.
Bên dưới vực sâu cách đó không xa có một bệ đá nhô ra, từ trên nhìn xuống thì hoàn toàn không thấy được.
Bệ đá này đã nâng đỡ cả ba người một cách vững vàng.
Bệ đá nằm trên vách đá dựng đứng, phía sau là một hang núi tự nhiên, mà chỉ cần tiến về phía trước một mét nữa thôi, cả ba người sẽ ngã nhào xuống đáy vực.
Sau khi rơi xuống bệ đá, Tạ Cảnh Mục stên hừ nhẹ một tiếng rồi hôn mê bất tỉnh.
Lục Kiều thì khỏi phải nói, còn chưa chạm đất đã bị dọa cho ngất đi rồi.
Lâm Oản Oản được Tạ Cảnh Mục ôm chặt trong lòng, lúc tiếp đất cũng chỉ có cái đầu dúi vào ngực hắn nhẹ một cái. Nàng cảm thấy đầu hơi choáng váng nhưng không thực sự bị xỉu.
Nàng đỡ đầu, từ trong lòng Tạ Cảnh Mục bò dậy.
Bệ đá này cắm trên vách núi, giống như một hòn đá lớn trô ra khỏi vách đá, trải qua bao năm tháng mưa sa nắng táp đã tích tụ một lớp bùn đất rất dày. Chính nhờ có lớp bùn đất này mà cả ba người mới không bị rơi đến nát xương tan thịt.
Hai bên trái phải hay phía trước đều là vực sâu vạn trượng. Lúc nhảy vực vừa rồi, nếu chỉ lệch sang bên cạnh một bước thôi thì họ đã rơi thẳng xuống vực, chết thảm vô tội rồi.
Lâm Oản Oản nhìn Tạ Cảnh Mục ngất xỉu bên cạnh, nhịn không được mà cảm thán.
Không hổ là nhân vật chính nha, có hào quang nhân vật chính quả nhiên khác biệt!
Thế này mà cũng không chết được!
Lâm Oản Oản nhìn vào hang núi phía sau.
Nơi này không chừng lại có kỳ trân dị bảo gì đó chứ?
Nàng kéo Lục Kiều, trước tiên lôi người vào trong hang đá.
Hang núi không tính là quá lớn, chỉ dài tầm mấy mét. Tuy nhiên, trong hang núi trụi thút thít lại có vô số vết móng cào chằng chịt, đường nào đường nấy sâu hoắm, giống như vết móng của một loài chim lớn nào đó.
Trên mặt đất còn có một ít cỏ khô mềm mại được xếp thành một cái tổ.
Cách đó không xa còn rơi rải vài mảnh vỏ trứng vỡ...
Nơi này giống như sào huyệt của loài chim nào đó, nhưng xem chừng con chim này đã lâu không quay về.
Lâm Oản Oản kéo Lục Kiều đặt lên đống cỏ khô, sau đó suy nghĩ một chút rồi lại đi kéo Tạ Cảnh Mục.
Tạ Cảnh Mục rất nặng, may mà nàng có luyện võ, thân thể khỏe mạnh hơn trước nhiều, bằng không thật sự kéo không nổi hắn.
Dù vậy, đến khi kéo được người vào trong hang núi, nàng cũng mệt đến mức mồ hôi nhễ nhại khắp đầu.
Vừa thở hồng hộc vừa kéo người vào trong hang núi xong, Lâm Oản Oản giơ tay lau mồ hôi.
Tình cảm của nàng đối với Tạ Cảnh Mục vô cùng phức tạp.
Dù sao cũng đã quen biết nhiều năm, nếu nói nàng hoàn toàn không có tí tình cảm nào với Tạ Cảnh Mục thì e rằng quá mức máu lạnh.
Chỉ là, tình nghĩa gắn bó lâu dài ấy phần lớn đã bị sự sợ hãi thay thế mất rồi.
Đặc biệt là sau khi hắn giết Lâm Chiêu rồi lại dùng vũ lực cưỡng ép nàng...
Hiện tại nàng đối với hắn chỉ còn lại sự chán ghét.
Nhưng chán ghét thì chán ghét, Tạ Cảnh Mục không thể chết được.
Cuộc sống càng áp bách, nàng lại càng muốn sống.
Tạ Cảnh Mục là khí vận chi tử, là nhân vật chính của quyển sách này. Hết lần này đến lần khác hóa nguy thành an khiến Lâm Oản Oản hiểu rằng, nếu hắn mà chết thì thế giới này có còn tồn tại hay không cũng là chuyện khó nói.