DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 333

1005 từ

Hơn nữa...

Lâm Oản Oản trầm mặc nhìn ra ngoài hang núi.

Đã nhảy vực rồi mà vẫn không chết.

Nàng thậm chí còn nghi ngờ, nếu thật sự lụi cho Tạ Cảnh Mục một đao, liệu hắn có lấy lý do trái tim mọc bên phải để sống lại hay không nữa.

Hồi lâu sau, Lâm Oản Oản thở dài một tiếng.

Nàng đi tới trước mặt Tạ Cảnh Mục rồi ngồi xổm xuống.

Nàng nhìn vết thương trên ngực Tạ Cảnh Mục, không biết có phải ảo giác hay không mà cảm giác máu dường như đã ngừng chảy...

Nàng chậm rãi cởi y phục của hắn ra.

Đầu tiên là áo ngoài.

Đến áo giữa...

Áo lót...

Nàng không phải muốn chữa thương cho hắn, dù sao cũng là khí vận chi tử, làm sao dễ chết như vậy được?

Cho hắn chút thời gian, không chừng tự hắn sẽ hồi phục, hoặc là Quỷ Y Vệ của hắn sẽ tìm tới cứu hắn.

Bất kể là khả năng nào thì hắn cũng không chết được.

Mà tiếp tục ở lại nơi này, nàng sẽ vĩnh viễn mất đi tự do.

Cho nên, nàng muốn nhân lúc Tạ Cảnh Mục chưa tỉnh lại làm chút gì đó...

Đôi mắt thiếu nữ sáng rực lên, mang theo vài phần giảo hoạt.

Nếu nàng lột sạch Tạ Cảnh Mục...

Hắn dù có tỉnh lại thì lẽ nào lại trần truồng chạy ra ngoài tìm nàng chắc?

Chà...

Nàng lột sạch hắn, rồi lại phong kín cửa động một chút, đợi Quỷ Y Vệ tìm được hắn và mang quần áo cho hắn thì nàng đã sớm dắt Lục Kiều chạy mất dép rồi.

Càng nghĩ nàng càng thấy kế này khả thi!

Cho đến khi...

Sắc mặt Lâm Oản Oản tái nhợt, cả người ngẩn ngơ.

Nàng không thể tin nổi nhìn vào vết thương bên dưới ngực Tạ Cảnh Mục.

Không phải vết thương do trúng mũi tên, mà ở vị trí xế lên trên vết tên một chút có một vết sẹo đã khép miệng, trông như vết sẹo do bị chủy thủ đâm vào.

Vị trí này...

Tay Lâm Oản Oản hơi run rẩy.

Đôi mắt nàng chằm chằm nhìn Tạ Cảnh Mục, nhìn khuôn mặt tái nhợt đang hôn mê trước mắt, lại dường như nhìn thấy một Lâm Chiêu của ngày trước.

Năm đó, nàng cùng Lâm Chiêu bị bắt lên Uy Vũ Sơn. Nhờ có thuốc mê mà Lâm Diệp Chi đưa, nàng đã bỏ thuốc vào nước uống của đám thổ phỉ.

Đợi đến khi thổ phỉ ngất đi, nàng vung đao dứt khoát giết gần hết một phòng thổ phỉ. Thế nhưng trong đó lại có một tên thổ phỉ giả vờ ngủ, hắn chộp lấy tay nàng, giơ chủy thủ định đâm chết nàng.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, chính Lâm Chiêu đã xả thân cứu nàng.

Thanh chủy thủ đó trực tiếp đâm vào người Lâm Chiêu.

Hắn dáng người cao ráo, đối với nàng đó là vết thương chí mạng nhất định phải chết, nhưng đối với Lâm Chiêu thì không. Thanh chủy thủ ấy không đâm trúng yếu hại, chỉ làm thương tổn vị trí dưới ngực hắn.

Dù vậy, hắn vẫn sốt cao không hạ...

Chuyện cũ rõ mồn một trước mắt.

Chính vì hắn liều mạng cứu giúp nên Lâm Oản Oản mới thay đổi cái nhìn về hắn.

Đến mức sau này nàng đã đem lòng yêu hắn.

Rồi sau nữa, Lâm Chiêu bị Tạ Cảnh Mục sát hại, tình yêu nàng dành cho Lâm Chiêu biến thành mối hận đối với Tạ Cảnh Mục.

Đối mặt với một Tạ Cảnh Mục đóng vai Lâm Chiêu, nàng hận không thể cắn chết hắn, tên hỗn trướng khoác da người này!

Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng, tên tiểu quan tửu lầu năm xưa lại chính là Tạ Cảnh Mục giả dạng.

Điều này quá mức hoang đường.

Thái tử điện hạ quang minh lỗi lạc như trăng trên cao làm sao có thể đóng giả làm tiểu quan?

Cho nên nàng chưa bao giờ gom hai người bọn họ lại thành một.

Nhưng hôm nay...

Bàn tay nàng run rẩy vuốt ve vết sẹo dưới ngực hắn. Vết sẹo đã lành, sờ vào cảm giác không được mượt mà, nhưng mà... Hốc mắt nàng đỏ bừng, nước mắt rơi xuống.

Cho nên, từ đầu đến cuối đều không hề có Lâm Chiêu nào cả, luôn luôn là hắn...

Nàng hận lâu như vậy, lẽ nào... Tất cả đều đã hận sai người rồi sao?

Lâm Oản Oản chậm rãi nhắm mắt lại, nội tâm cực kỳ phức tạp, đầu óc cũng rối như tơ vò, chỉ có nước mắt là không ngừng trượt dài trên má.

Lâm Chiêu là nỗi đau ẩn khuất trong lòng nàng.

Qua hai đời người, đây là lần đầu tiên nàng thích một người, sinh ra ý nghĩ muốn cùng người đó ở bên nhau trọn đời trọn kiếp, một đời một kiếp một đôi người. Lần đầu tiên cảm thấy nếu như có một người ở bên cạnh mình thì nghĩ lại cũng không tồi, chỉ có điều người đó phải là Lâm Chiêu.

Nhưng hôm nay...

Lâm Chiêu lại là Tạ Cảnh Mục. Tuy rằng rất ly kỳ, nhưng vô số chuyện trước đây lại có thể giải thích được một cách hợp lý.

Vì sao Tạ Cảnh Mục lại thích nàng...

Vì sao chỉ mới tiếp xúc vài lần ngẫu nhiên mà Tạ Cảnh Mục lại có ham muốn chiếm hữu mãnh liệt với nàng đến thế...

Còn có chuyện, vì sao mỗi lần hai người làm chuyện ân ân ái ái, nếu không phải trong phòng ánh đèn lờ mờ thì hắn cũng thích mặc một bộ áo lót thả lỏng khuy áo, chỉ để lộ ra một khoảng ngực.

Bằng không thì hắn sẽ ở phía sau nàng...

Thì ra, hắn giấu giếm chính là điều này.