Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 334
Trong lòng Lâm Oản Oản trào dâng vô vàn cảm xúc phức tạp, lúc này nàng cũng không biết phải đối mặt với hắn ra sao.
Sau một hồi im lặng, nàng sờ nắn trên người rút ra một ít thuốc khẩn cấp mang theo bên mình.
Đây là Kim sang dược hiệu quả cực tốt, nàng mua của một lão quân y giải giáp về quê ở trên đường.
Giá cả đắt đỏ mà lượng thuốc lại ít, nên nàng luôn giấu kỹ trên người để phòng trường hợp khẩn cấp. Bình thường dù có trầy da sướt vảy nàng cũng chẳng trót bỏ ra dùng.
Lâm Oản Oản mở nắp bình thuốc ra, nhìn vết thương trúng tên ghê rợn trên người Tạ Cảnh Mục tuy tốc độ chảy máu đã chậm lại nhưng vẫn còn rất nguy hiểm, nàng chậm rãi rắc thuốc bột lên.
Không biết Tạ Cảnh Mục đã rút mũi tên ra từ lúc nào.
Bây giờ ngẫm lại, chắc là lúc nhảy xuống vực.
Có lẽ hắn cảm thấy hai người sắp chết, trước khi chết muốn ôm lấy nàng nên mới rút mũi tên ra để ôm nàng vào lòng.
Lâm Oản Oản cúi mắt nhìn trên người mình, lúc được hắn ôm, trước ngực nàng đã ướt một mảng lớn. Máu thấm qua lớp y phục làm vải dính chặt vào da thịt dính dớp vô cùng.
Bây giờ nhìn lại, tất cả đều là vệt máu chuyển sang màu đỏ thẫm đen kịt.
Tuy rằng cảm xúc nội tâm đang cuộn trào sóng dâng, nhưng đối mặt với cảnh tượng này, thiếu nữ vẫn nhịn không được cảm thán một câu:
“Không hổ là khí vận chi tử, thế này mà cũng không chết...”
Nàng lấy khăn tay ra, chậm rãi lau sạch vết máu xung quanh vết thương của hắn rồi mới rắc thuốc bột lên.
Rắc thuốc xong, nàng lại lấy quần áo ấn chặt xung quanh vết thương, không để máu tiếp tục chảy để thuốc phát huy tác dụng.
Cứ ấn như vậy một lúc lâu đến mức mỏi cả tay. Không biết là do hiệu quả của thuốc quá tốt hay hào quang nhân vật chính của hắn quá mạnh mà vết thương của hắn thực sự đã cầm được máu.
Lâm Oản Oản lặng thinh một chút.
“Tốc độ khép lại này thật sự đúng là... cạn lời.”
Nàng giơ tay lên quơ quơ cổ tay đã mỏi nhừ, sau đó kéo Tạ Cảnh Mục tới nằm trên đống cỏ khô.
Tiếp đó, nàng nằm xuống giữa Tạ Cảnh Mục và Lục Kiều, ánh mắt ngơ ngác nhìn trần hang đá trụi thút thít.
“Hà...”
Vốn dĩ định lột sạch hắn rồi bỏ đi, nhưng hiện tại...
Thiếu nữ lại nhịn không được thở dài một hơi thật dài.
Nàng muốn ở bên Lâm Chiêu, nhưng Tạ Cảnh Mục thì không được nha!
Cho dù hai người bọn họ là cùng một người, nhưng thay một lớp da thì phong cách đã hoàn toàn khác biệt rồi.
Tạ Cảnh Mục cũng đâu thể cả đời đóng giả làm Lâm Chiêu được.
Nhưng...
Nhưng hắn lại chính là Lâm Chiêu.
Trong lòng thiếu nữ trăm biến ngàn xoay, nghĩ mãi vẫn không tìm ra manh mối. Muốn chạy thì tiếc nuối, muốn ở lại thì không đành lòng.
Mẹ nó chứ.
Còn gì kích thích hơn việc vừa mở mắt ra đã phát hiện tử địch lại chính là mối tình đầu chết sớm của mình chứ?
Nàng nằm trên đống cỏ khô, đầu óc quay mòng mòng như một trận bão tuyết.
Trong lòng không biết nên vui hay nên buồn.
Vui buồn lẫn lộn đi.
Vui là vì “Lâm Chiêu” mà nàng thích chưa hề chết.
Buồn là vì hắn lại hợp thể với Tạ Cảnh Mục...
Sau này nàng biết đối mặt với Tạ Cảnh Mục thế nào đây, đây mới là chuyện nan giải...
Nên chạy hay không chạy cũng lại là một chuyện nan giải.
Nếu chạy, bây giờ thừa lúc hắn đang hôn mê, tiếp tục lột sạch hắn rồi lay tỉnh Lục Kiều bỏ chạy thì vẫn còn kịp.
Nhưng nếu không chạy...
Tạ Cảnh Mục liệu có thể làm lại một Lâm Chiêu như trước kia được không?
Hơn nữa, một câu hỏi mang tính triết học tràn ngập trong cái đầu nhỏ của thiếu nữ.
Đó chính là...
Một “Lâm Chiêu” giống như Tạ Cảnh Mục liệu có còn là Lâm Chiêu mà nàng từng mong muốn hay không?
Hoặc có thể nói, Tạ Cảnh Mục đóng giả làm Lâm Chiêu, nếu không tìm thấy người này nữa thì tình yêu của nàng liệu có thật sự gửi gắm cho Tạ Cảnh Mục được hay không?
Sau một hồi suy nghĩ lâu thật lâu, thiếu nữ quyết định: Chạy!
Kệ đi.
Cứ chạy rồi tính tiếp.
Ở lại thì chẳng còn lựa chọn nào khác, chỉ đành bị tên biến thái Tạ Cảnh Mục này cầm tù trói buộc cưỡng đoạt yêu thương thôi.
Nàng vươn tay ra định lay tỉnh Lục Kiều bên cạnh.
Tay vừa quờ qua đã sờ trúng một vòm ngực rắn rỏi khỏe mạnh của nam tử đang cởi nửa dải áo.
Nàng ngơ ngác.
Sờ nhầm người rồi.
Nàng ngước mắt lên, trực tiếp đâm sầm vào đôi mắt đen thâm thẫm của Tạ Cảnh Mục.
Thiếu nữ giật bắn mình, “phắt” một cái ngồi bật dậy.
“Huynh...”
“Huynh tỉnh rồi...”
Tỉnh từ bao giờ thế?
Sao chẳng nghe thấy một tí tiếng động nào vậy?!
Tạ Cảnh Mục chống tay thong thả ngồi dậy.
“Đúng vậy.”
“Tỉnh rồi.”
Đôi mắt đen thâm thẫm nhìn nàng, hắn u uể thốt lên:
“Tỉnh từ lúc nàng lẩm bẩm xem có nên bỏ chạy hay không đấy.”
Lâm Oản Oản càng giật mình hơn.
Lời nàng nói bị hắn nghe thấy rồi???
Vãi thật!
Xong con bê rồi!
“Nhưng mà ta có chạy đâu...”