DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 335

1018 từ

Thiếu nữ cười trừ.

Tạ Cảnh Mục gật đầu:

“Đúng vậy.”

“Là do nàng chưa kịp chạy đấy thôi.”

Trong mắt hắn ánh lên tia cười nhẹ nhưng lại tựa như bất đắc dĩ.

“Oản Oản, nếu ta đoán không nhầm thì ban đầu nàng vốn định lay tỉnh Lục Kiều đúng không?”

Sắc mặt Lâm Oản Oản cứng đờ.

Nàng nhanh chóng phản ứng lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:

“Làm gì có.”

“Ta sờ là sờ huynh chứ có sờ Lục Kiều đâu. Huynh đừng có nghĩ nhiều, suy đoán lung tung tổn thương tình cảm lắm.”

Tạ Cảnh Mục gật đầu:

“Hiểu rồi.”

“Nàng chính là đơn thuần muốn sờ ta.”

“Đúng không?”

Nói rồi, hắn nhìn nàng.

Lâm Oản Oản đối diện với ánh mắt thăm hỏi của hắn, trầm mặc trong giây lát.

“Phải... chắc thế...”

Thốt ra lời này xong.

Nàng cảm thấy bản thân mình thật dơ bẩn...

Tạ Cảnh Mục thở dài một tiếng:

“Oản Oản, chúng ta là phu thê, nàng không cần phải như thế.”

“Muốn sờ thì cứ sờ, việc gì phải lén lén lút lút. Ta vừa tỉnh lại là nàng đã sợ đến mức rụt tay về rồi.”

“Không cần thiết, chúng ta là phu thê, bản thân ta chính là của nàng.”

Nói rồi, hắn dắt lấy bàn tay nhỏ bé đang cứng đờ của Lâm Oản Oản, đặt lên khoảng ngực không bị thương ở bên kia của mình.

“Tới đây, tận tình sờ đi.”

Hắn nhẹ giọng thốt lên, đôi mắt đen như xoáy nước sâu thẳm cuốn người ta sa vào, dẫn dụ người ta say đắm trong đó.

Cho dù Lâm Oản Oản lúc này chẳng có hứng thú gì với nam sắc, nhưng vẫn theo bản năng sờ soạng một bận.

Xúc cảm không tồi.

Săn chắc đàn hồi, lại rất săn gọn, cảm giác sờ thích thật!

Nàng vừa định sờ thêm một bận nữa thì đột nhiên phản ứng lại, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên, vội vàng rụt tay về rồi lùi người về phía sau.

“Huynh vô sỉ!”

Lâm Oản Oản cắn răng:

“Huynh dùng sắc dụ dỗ ta!”

“Huynh còn biết xấu hổ hay không hả?”

“Đường đường là Thái tử, huynh lại... huynh làm mất hết thân phận rồi!”

Trong mắt Tạ Cảnh Mục ngập tràn ý cười, hắn nhìn nàng, thong thả cất lời:

“Đúng vậy.”

“Vậy giờ phút này không ngại thì nàng đừng coi ta là Thái tử nữa.”

Đôi mắt đen thâm thẫm của hắn ngưng đọng trên mặt nàng, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều:

“Xem ta là Lâm Chiêu, liệu có tốt hơn một chút không?”

Lâm Oản Oản ngẩn ngơ nhìn hắn, chỉ cảm thấy trong đầu vang lên một tiếng “ầm”, rất lâu sau vẫn chưa thể hoàn thần.

Tạ Cảnh Mục nhìn nàng, hơi mỉm cười. Trên khuôn mặt phong hoa tuyệt đại hiện lên vẻ sảng khoái khi bí mật cuối cùng cũng được phơi bày, lại ẩn giấu một chút lo lắng kín đáo.

“Nàng đã biết rồi, chẳng phải sao?”

Hắn nhìn Lâm Oản Oản vẫn còn trong bàng hoàng, cúi mắt nhìn thoáng qua tà áo lót đang mở nửa chừng của mình. Theo cái ngồi dậy của hắn, vạt áo lót càng mở rộng ra, lộ ra thân hình thon gọn săn chắc cùng vết thương thoáng ẩn thoáng hiện ở một bên.

Lâm Oản Oản nhìn vết thương của hắn rồi lặng thinh.

“Huynh...”

“Vì sao?”

Nàng ngước mắt lên nghiêm túc hỏi hắn:

“Vì sao huynh lại phải đóng giả làm Lâm Chiêu?”

Tạ Cảnh Mục lắc đầu:

“Không phải đóng giả.”

“Ngay từ đầu, Lâm Chiêu đã là ta.”

Hắn trầm ngâm một chút rồi thừa nhận chuyện này. Vốn tưởng rằng trong lòng sẽ có chút thẹn thùng, nhưng không ngờ nội tâm lại nhẹ nhõm thản nhiên đến vậy.

Giờ phút này, hắn và Oản Oản của hắn đã không còn bất kỳ điều gì giấu giếm nữa...

Hắn mỉm cười nói tiếp:

“Rất bất ngờ đúng không?”

“Thật ra ta cũng rất bất ngờ khi bản thân lại có thể vì nàng mà làm đến mức này.”

Đôi mắt đen của hắn thâm thẫm, khẽ rủ xuống, sâu lắng cất lời:

“Ngay từ đầu chỉ là có ám vệ báo lại rằng nàng đến tửu lầu mời các thế gia tử đệ tới để xem mắt. Ta chưa từng dự liệu được một người vốn cẩn trọng như nàng lại có thể táo tợn đến mức này. Lúc ta đến đó, ta vốn không tin.”

“Nhưng nàng lại coi ta thành tiểu quan, còn vui vẻ nhận lấy.”

Nói đến đây, hắn khựng lại một chút.

Lâm Oản Oản cũng nhớ tới chuyện ngày trước.

Theo lời kể của hắn, những ký ức ấy ngày càng trở nên rõ ràng.

Nàng cảm thấy da đầu tê dại:

“Cho nên tên đeo mặt nạ lúc đó chính là huynh?”

“Vậy tên mỹ nam mặc đồ đen cột tóc đuôi ngựa cao lôi kéo huynh lúc đó là ai?”

Tạ Cảnh Mục nhếch môi:

“Là Lưu Quang.”

Lâm Oản Oản bừng tỉnh đại ngộ.

Khó trách mỗi lần nhìn thấy Lưu Quang nàng đều thấy quen quen nhưng lại không thể nhớ ra đã gặp ở đâu.

Thì ra là ở tửu lầu...

Lâm Oản Oản nhớ lại những lời hùng hồn của mình ngày trước, rồi cả việc đương trường vui vẻ nhận lấy hắn, sau đó còn đủ trò dạy dỗ hắn, nàng liền im lặng.

“Cho nên... Ngay từ lúc đó đã là huynh rồi.”

“Vì sao huynh không vạch trần ta?”

Trong mắt nàng lóe lên sự giằng xé.

Tạ Cảnh Mục nhướng mày:

“Vì sao phải vạch trần?”

“Ta vốn dĩ muốn xem xem nàng có thể hoang đường đến mức nào, nhưng không ngờ nàng lại tơ tưởng đến cả ca ca ruột của mình.”

“Ta lại càng muốn biết nàng còn có thể làm ra những chuyện thái quá đến mức nào nữa.”