DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 336

1025 từ

Nhưng từ từ, chính hắn lại lún sâu vào.

Vốn dĩ đã có nhiều cảm tình với nàng, dựa vào đạo đức lễ pháp cùng với quy củ của bản triều là không thích người thân cận thành hôn mà gượng ép đè nén tình cảm này xuống.

Nhưng theo thời gian tiếp xúc, hắn vẫn hoàn toàn luân hãm...

Mà Lâm Oản Oản lúc này đã ngốc luôn rồi.

Nàng mở to hai mắt nhìn Tạ Cảnh Mục, trong mắt ngập tràn vẻ hoài nghi:

Tơ tưởng ca ca ruột là cái quỷ gì?

Hắn đang nói cái gì thế?

Vì sao từng chữ hắn thốt ra nàng đều nghe hiểu, nhưng khi ghép lại với nhau lại khó hiểu đến vậy?

“Tơ tưởng ca ca ruột???”

Nàng lặp lại một lần nữa, càng thêm hoang mang:

“Huynh đang nói cái gì đấy?”

Tạ Cảnh Mục hỏi ngược lại:

“Nàng đối với Lâm Tuyên Chi có tâm tư thế nào, nhất định phải để ta nói rõ ra sao?”

“Nàng thích ca ca ruột của mình, lại còn muốn tìm một thế thân đi đào góc tường ca ca nàng. Nếu không phải ta ngăn cản thì làm sao có được mối nhân duyên tốt đẹp của vợ chồng ca ca nàng hiện tại?”

Lâm Oản Oản giơ tay lên:

“Huynh khoan đã.”

So với việc nàng tơ tưởng Lâm Tuyên Chi thì có chuyện quan trọng hơn nhiều:

“Cho nên lúc trước ta làm cái gì cũng không thành công là do huynh ngáng chân đúng không?”

Tạ Cảnh Mục khựng lại.

Thôi xong!

Nói nhiều quá rồi...

Thấy ánh mắt Lâm Oản Oản ngày càng trở nên nguy hiểm, hiếm khi thấy hắn lại sợ hãi thế này.

Hắn ho nhẹ một tiếng, ý đồ đánh trống lãng sang chuyện khác:

“Chúng ta làm sao rời khỏi...”

Lâm Oản Oản trực tiếp túm lấy cổ áo hắn, nghiến răng nghiến lợi:

“Cho nên lúc trước huynh biết rõ ta đã tốn bao công sức mà vẫn luôn lén lút đối đầu với ta, bên ngoài lại giả vờ hết lòng giúp đỡ ta. Tạ Cảnh Mục, sao huynh có thể đê tiện như thế hả?!”

Tạ Cảnh Mục hơi nhướng mày:

“Nàng nhắm trúng ca ca ruột của mình, ta nếu không ngăn cản nàng, lẽ nào phải đợi nàng gây ra đại họa thân bại danh liệt sao?”

“Ta nhắm trúng ca ca ruột từ bao giờ hả?!”

“Nàng nếu không thích hắn, vì sao lại phải tìm một người tương tự như hắn?”

“Ta đó là vì muốn đào góc tường cơ mà!”

“Đúng thế, nàng không thích hắn, vì sao lại phải đào góc tường?”

“... Ta.”

Lâm Oản Oản bị nghẹn lời.

Trong phút chớp mắt, nàng lại chẳng tìm ra được câu từ nào để phản bác.

Không đúng nha!

Rõ ràng người bị phá hỏng kế hoạch chính là nàng cơ mà?

Sao bây giờ trông như thể nàng mới là bên sai vậy?

Đầu óc Lâm Oản Oản quay mòng mòng, nàng cắn chặt răng, ngước mắt nhìn hắn, hung tợn hỏi:

“Uyên ương thiêm có phải do huynh giở trò không?”

Tạ Cảnh Mục không lên tiếng, coi như ngầm thừa nhận.

Răng hàm sau của Lâm Oản Oản sắp cắn nát tới nơi.

“Ở trên đường tới Thúy Thành, những cơ quan ta bố trí, lúc đám thổ phỉ tới lại không đánh mê được bọn chúng, có phải cũng là do huynh giở trò không?”

Tạ Cảnh Mục lúc này sắc mặt khẽ đổi, có chút chột dạ.

Hắn dời ánh mắt đi nơi khác, không dám nhìn vào mặt Lâm Oản Oản.

Giọng hắn cũng yếu đi mấy phần:

“Đó là ngoài ý muốn. Ta là sợ nàng thật sự đánh mê Lâm Tuyên Chi rồi trói hai người lại một chỗ làm ra việc trái với đạo đức luân thường, cho nên...”

Bàn tay Lâm Oản Oản túm cổ áo hắn siết chặt lại.

“Cho nên huynh đã phá hoại cơ quan của ta?!”

Hắn không trả lời, nhưng xem như đã thừa nhận.

Lâm Oản Oản siết chặt cổ áo hắn, lắc lắc mấy cái.

Lúc này nàng chẳng khác nào một tên thái giám bị vu khống thông dâm...

“Ta nói thích Lâm Tuyên Chi từ bao giờ hả, là tự huynh đoán mò đấy chứ!”

“Ta nói cho huynh biết, cơ quan lúc trước chính là do ta...”

Mặt nàng tức đến đỏ bừng.

Nghĩ đến trước kia nàng cần cù chăm chỉ, chịu thương chịu khó chỉ vì muốn tích góp một đợt hảo cảm cuối cùng trước mặt nam nữ chính để có thể rút lui êm đẹp.

Ai ngờ không tích thì thôi, vừa tích một cái... Nữ chính biến mất luôn.

Thế là nàng bắt đầu cuống quýt cứu vớt, nhưng không biết có phải ông trời chống đối nàng hay không mà lần nào cứu vớt cũng chẳng như mong muốn...

Nàng ngày càng cách xa mục tiêu nghỉ hưu ước mơ của mình, thường xuyên nảy sinh cảm giác nếu không làm gì thì ngày mai sẽ bị đập chết bất đắc kỳ hồ.

Nguyên lai không phải tư tưởng của nàng không ổn, mà là kẻ hành sự không ổn!

Thiếu nữ nhịn hết nổi rồi.

Nghĩ đến những ngày tháng bi thảm vừa qua, nàng “gao” lên một tiếng rồi chồm người đè Tạ Cảnh Mục xuống.

“Ta giết huynh!”

Tạ Cảnh Mục ôm lấy eo nàng, thuận theo ngửa người nằm xuống.

Nàng ngồi chễm chệ trên hông hắn, bóp cổ hắn. Tuy là để trút giận nhưng nàng cũng chẳng muốn thật sự bóp chết hắn, chỉ muốn làm hắn ngạt thở chịu chút đau khổ mà thôi.

Nhưng nàng không hề nhận ra, tư thế hiện giờ của hai người ái muội đến nhường nào...

Tạ Cảnh Mục nhìn nàng, đôi mắt đen sâu thẳm lại.

Bàn tay đang ôm lấy eo nàng nhẹ nhàng ve vuốt, cách một lớp y phục mỏng manh, chậm rãi phác họa từng đường cong nơi vòng eo mềm mại.