DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 338

1013 từ

Nàng bày ra vẻ mặt vô cùng chân thành.

Tạ Cảnh Mục khựng lại một chút, thế mà lại thực sự thu tay về:

“Được, nghe nàng.”

Lâm Oản Oản thở phào nhẹ nhõm.

May mà hắn vẫn còn chút nhân tính.

Nhưng ngay sau đó, trời đất bỗng chốc đảo lộn, từ tư thế ngồi trong lòng hắn, nàng đã bị xoay chuyển thành ngồi ở bên trên người hắn.

Hắn cười lười biếng:

“Nếu nàng đã đau lòng cho cô như thế, vậy cô chiều theo ý nàng, nàng tự cử động đi.”

Lâm Oản Oản: “...”

Chiều cái quỷ nhà chàng ấy!

...

Mồ hôi rịn ra trên trán, một giọt từ chóp mũi rơi xuống, tan ra trên lồng ngực vẫn còn vương vết máu.

Mái tóc dài buông xõa, lay động theo từng nhịp chuyển động, như những sợi lông vũ nhẹ nhàng lướt qua da thịt...

“Tiếp tục.”

Tạ Cảnh Mục nằm đó, đôi mắt dài hẹp khẽ nheo lại nhìn người trước mặt.

Giọng hắn khàn đặc.

Trên mặt Lâm Oản Oản trồi lên một rặng mây đỏ, vành tai đỏ bừng, khắp người cũng phủ lên một tầng hồng nhạt.

Ánh mắt nàng ướt đẫm nước, oán hận trừng mắt nhìn hắn.

Cứ như vậy, nửa bị dỗ dành, nửa bị ép buộc, nàng đã hoàn toàn trúng kế của hắn!

Đã thế nàng còn không thể dừng lại, chỉ cần nàng dừng, hắn liền...

Nàng hận không thể cắn chết bàn tay đang làm xằng làm bậy của hắn.

Thế nhưng nàng vừa nảy ra ý nghĩ đó, ai kia đã bắt đầu ra tay.

Đầu nàng bất lực gục xuống trên vai hắn:

“Chàng đáng chết!”

Nàng oán hận thốt lên.

Tạ Cảnh Mục bật ra tiếng cười trầm thấp:

“Được thôi.”

“Cô đáng chết.”

“Vậy Oản Oản càng phải gắng sức thêm một chút, ép chết cô luôn đi.”

Hắn vẫn còn nhớ nàng từng nói qua cụm từ vắt kiệt sức đến chết.

Hắn thích.

Cũng muốn thử xem sao.

Lâm Oản Oản bị lời nói của hắn làm cho nghẹn họng không thốt nên lời.

Nàng có chút mờ mịt.

Rốt cuộc là kẻ nào đồn đại hắn không gần nữ sắc?

Rốt cuộc là kẻ nào bảo tâm tính hắn đạm bạc, không màng dục vọng?

Người đời đúng là chẳng hiểu gì về hắn cả.

Hắn rõ ràng là dục vọng ngút trời thì có!

“Không làm nữa!”

Cuối cùng, Lâm Oản Oản chịu không nổi nữa, giọng nói khàn khàn mang theo tiếng nức nở gục trên bả vai hắn, khóe mắt đỏ hoe như thể phải chịu nỗi ấm ức tày trời.

Lúc này, cũng chẳng biết đã trôi qua bao lâu, chỉ biết sắc trời bên ngoài đã tối đen như mực.

Lục Kiều dù bị điểm huyệt nhưng giữa chừng cũng có dấu hiệu muốn tỉnh lại, con ngươi vừa đảo được hai vòng, còn chưa kịp mở mắt thì Tạ Cảnh Mục đã nhanh tay lẹ mắt bồi thêm một chỉ.

Thế là Lục Kiều lại ngủ tiếp.

Còn nàng thì lại bị lôi kéo tiếp tục...

Đã không biết là lần thứ mấy, nàng thực sự không chịu nổi nữa, cảm thấy mệt đến mức muốn chết đi, hận không thể lập tức ngủ thiếp đi cho xong.

Bên ngoài trời tối đen, nhìn ra xa chỉ thấy một mảnh mịt mùng.

Hôm nay mây dày không có ánh trăng, bốn phía tối tăm u ám, trên trời chẳng có lấy nửa tia sáng.

Giữa màn đêm thanh lãnh ấy, chỉ có hai người bọn họ là nóng bỏng khôn cùng.

Tạ Cảnh Mục hôn lên mặt nàng, hôn lên gò má đẫm mồ hôi của nàng:

“Được rồi.”

“Chờ một chút...”

Lời nói dừng ở đây, chẳng cần phải nói thêm gì nữa.

Hắn ôm lấy eo nàng...

Lâm Oản Oản vừa... Hắn chỉ mới khẽ cử động một chút, nàng đã giãy giụa muốn đứng dậy.

“Ngoan nào.”

Hắn xoa nhẹ phần thịt mềm bên eo nàng, khẽ véo như đang xách một chú mèo nhỏ:

“Nàng không trốn thoát được đâu, Oản Oản.”

Hắn đè thấp giọng, ghé sát vào tai Lâm Oản Oản thì thầm.

Lâm Oản Oản gần như muốn khóc thét lên:

“Ta giết chàng mất, chàng tuyệt đối có bệnh rồi!”

Người khác thì bất lực, còn hắn thì quá mức dồi dào.

Sự tình khác thường ắt là có bệnh.

Sớm muộn gì nàng cũng phải sắc cho hắn một thang thuốc làm liệt dương mới được.

Chỉ là hiện tại, Tạ Cảnh Mục vẫn chưa biết suy nghĩ trong lòng nàng.

Hắn chỉ nhắm mắt lại, cảm nhận sự hiện diện của nàng bên mình.

Hồi lâu sau.

Hắn mới dần bình tĩnh trở lại.

Mở mắt ra, đôi con ngươi đen lánh đã khôi phục lại vẻ điềm đạm thường ngày:

“Oản Oản, chúng ta hồi kinh đi.”

“Mọi người đều rất nhớ nàng.”

Hắn như đang vuốt lông cho mèo con, chậm rãi xoa lưng cho nàng.

Không khí trong sơn động thoáng chốc như ngưng đọng lại.

Ánh mắt Lâm Oản Oản khẽ run rẩy, nàng gục trên bờ vai hắn, cắn chặt môi để ngăn không cho mình bật khóc.

Nàng biết hắn đang nhắc tới ai.

Là phụ mẫu, ca ca, tẩu tẩu cùng với đệ đệ.

Kể từ khi rời kinh thành, nàng chưa từng liên lạc lại với bọn họ lần nào.

Không phải vì nàng nhẫn tâm hay trong lòng không có những người thân này, mà là sau khi suy đi tính lại, nàng nhận ra không liên lạc mới là kết quả tốt nhất.

Trước tiên chưa bàn tới việc người đưa thư có đáng tin cậy hay không, có bán đứng nàng hay không, lá thư này liệu có đến được tay người nhà hay không.

Cho dù thư có đến được tay người nhà, một khi sự việc bại lộ, người nhà sẽ bị khép vào tội bao che đồng lõa.