Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 339
Tạ Cảnh Mục liệu có bắt giữ người nhà để ép nàng phải quay về hay không...
Người Lâm gia làm quan thanh liêm chính trực, không bao giờ gây chuyện thị phi, ở địa vị cao như vậy mà vẫn giữ được cốt cách thanh quan quả là chuyện vô cùng hiếm có. Nếu vì nàng mà bị hủy hoại thanh danh thì thà rằng đừng nhận nhau.
Huống chi, bôn ba suốt một chặng đường, ngay cả bản thân sẽ dừng chân ở đâu nàng còn chẳng rõ, từng giây từng phút đều phải gấp rút lên đường, nàng thật sự không biết phải giải thích tình cảnh của mình với người nhà thế nào.
Trong mắt người nhà, nàng là một tiểu thư khuê các yếu đuối mỏng manh.
Hiện giờ bên cạnh nàng chỉ có một nha hoàn, tự ý trốn khỏi kinh thành, người nhà khẳng định sẽ không yên tâm về nàng.
Nhưng nếu họ giúp nàng thì khó lòng tránh khỏi việc bị Tạ Cảnh Mục phát giác.
Nàng suy đi tính lại, vẫn chuẩn bị tạm thời gác chuyện này lại, đợi mọi thứ an ổn rồi mới báo tin về nhà.
Khi còn ở Lâm gia, cuộc sống của nàng gấm vóc lụa là, cơm bưng nước rót, đúng chuẩn là một thiên chi kiêu nữ.
Giờ đây lưu lạc bên ngoài, nàng thường xuyên nhớ về khung cảnh ở nhà.
Đặc biệt là những lúc đói bụng, nàng luôn nhớ đến những món ăn do đầu bếp trong phủ nấu.
Những khi vô ý bị thương, theo bản năng nàng cũng sẽ nghĩ đến họ.
Nghĩ đến cảnh phụ thân nhất định sẽ cuống cuồng gọi đại phu tới.
Mẫu thân sẽ đau lòng nhìn vết thương của nàng mà rơi nước mắt.
Lâm Tuyên Chi tuy sẽ trách mắng nhưng trên mặt vẫn đầy vẻ lo lắng, vừa răn dạy vừa sai người dẹp hết những thứ có thể làm nàng bị thương đi chỗ khác.
Còn Lâm Diệp Chi, đại khái sẽ cầm một ống pháo hoa nổ tung chỗ làm nàng bị thương để trút giận cho nàng.
Nhưng giờ đây phiêu bạt nơi đất khách quê người, nàng cũng chẳng biết bọn họ ra sao rồi.
Liệu có còn vì nàng mà rơi lệ nữa không?
Lúc này nghe Tạ Cảnh Mục nhắc đến người nhà, giọng nàng run rẩy hỏi:
“Phụ mẫu bọn họ... thế nào rồi?”
Tạ Cảnh Mục mím môi:
“Không tốt.”
Lâm Oản Oản mở to hai mắt, ngẩng mặt lên trong bóng tối, tuy không nhìn rõ mặt hắn nhưng vẫn hướng ánh nhìn về phía đó:
“Phụ mẫu ta làm sao vậy?”
“Là vì ta nên bọn họ mới...”
Nàng không dám nói tiếp nữa.
Tạ Cảnh Mục thở dài một hơi, trấn an vỗ về lưng nàng:
“Đừng vội.”
“Nhạc phụ và nhạc mẫu quả thực vì chuyện của nàng mà lâm bệnh nặng một trận, nhưng cô đã phái thái y qua đó ở lại Lâm phủ dốc lòng chăm sóc, thân thể bọn họ giờ đã khỏe hơn nhiều rồi.”
“Chỉ là mỗi khi nhớ tới nàng, họ vẫn đau lòng rơi lệ, tinh thần cũng có chút uể oải suy sụp.”
“Cô liền miễn việc triều chính cho nhạc phụ, ban cho ông ấy nghỉ phép để có nhiều thời gian bầu bạn với nhạc mẫu, tĩnh dưỡng thân thể.”
Ngừng lại một chút, hắn nói thêm:
“Sau khi cô có được tung tích của nàng, dù chưa dám khẳng định mười phần nhưng trong lòng cũng đã đoán được đại khái, lập tức truyền tin tức tới Lâm gia.”
“Lúc cô rời kinh thành, bọn họ đều tới tiễn, mong cô đừng trách phạt nàng.”
Lâm Oản Oản không kìm nén được nữa.
Một giọt nước mắt lăn dài từ gò má rơi xuống, nện lên lồng ngực hắn:
“Ta...”
“Là ta bất hiếu.”
Tạ Cảnh Mục khẽ thở dài một tiếng, nhờ khả năng nhìn rõ trong đêm tối, hắn giơ tay lau đi giọt nước mắt trên mặt Lâm Oản Oản:
“Đừng khóc.”
“Đợi cô đưa nàng về nhà.”
“Nhạc phụ nhạc mẫu sẽ không trách cứ nàng đâu.”
Lâm Oản Oản nức nở hai tiếng, ngước nhìn hắn nói:
“Chúng ta có thể hòa ly được không?”
Sắc mặt Tạ Cảnh Mục lập tức đen lại:
“Cái gì?”
Nàng tưởng hắn không nghe rõ nên nhắc lại một lần nữa:
“Chúng ta có thể hòa ly không?”
“Nếu hòa ly rồi, ta sẽ không bao giờ bỏ trốn nữa.”
“Trời đất bao la nơi nào chẳng có cỏ thơm, chàng...”
Lâm Oản Oản biết nói như vậy là hy vọng xa vời, nhưng nàng vẫn không nhịn được.
Nàng thích Lâm Chiêu là vì Lâm Chiêu tôn trọng suy nghĩ của nàng.
Bất kể nàng muốn làm gì, Lâm Chiêu đều hết lòng ủng hộ không chút do dự.
Thế nhưng Tạ Cảnh Mục lại không như vậy.
Hắn sẽ cưỡng ép nàng.
Sẽ bắt nàng làm những việc nàng không thích.
Chẳng hạn như cái chuyện kia...
Thực ra thì... Tần suất ít đi một chút thì nàng cũng chịu được, nhưng cái tên này... Thôi, không nhắc tới thì hơn.
Huống chi, cho dù hắn là Lâm Chiêu đi chăng nữa, thì sự tốt đẹp của Lâm Chiêu năm xưa cũng chỉ là do hắn diễn kịch mà thôi.
Sau lưng, nếu không phải tại hắn thì mọi chuyện làm sao đến mức phức tạp như thế này?
Mấy chuyện đó nàng đã sớm hoàn thành từ lâu rồi!
Cho nên... Hòa ly!
Nhất định phải hòa ly!
Nàng vốn dĩ còn có chút do dự, nhưng sau khi bị hắn giày vò một trận dữ dội thì đã hoàn toàn hết hy vọng.
Dù có yêu đến mấy mà cứ chơi cái kiểu này... Không được, nàng sẽ mất mạng mất!
Nàng tha thiết nhìn hắn, biết rằng hắn có thể nhìn thấy mình trong bóng tối: