DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 340

1009 từ

“Có được không chàng?”

Nàng thậm chí còn túm lấy tay áo hắn khẽ lay lay:

“Chàng không thể ép buộc người khác như thế.”

“Chúng ta chia tay trong êm đẹp, biết đâu chừng khi chàng buông tay rồi ta lại thích chàng thì sao.”

“Bằng không lúc nào ta cũng chỉ muốn trốn chạy, cũng đâu phải là cách hay.”

Nàng vừa đe dọa vừa dụ dỗ, giọng nói ngọt ngào êm tai.

Tạ Cảnh Mục cười lạnh:

“Hóa ra, nàng vẫn còn muốn trốn chạy.”

Giọng hắn lạnh buốt, bàn tay vốn dĩ đang vỗ về lưng nàng nay trượt dần lên trên, dừng lại nơi cổ nàng rồi khẽ bóp lấy.

Lực đạo không mạnh, nhưng đủ để bày tỏ thái độ của hắn:

“Lâm Oản Oản.”

“Cô nói cho nàng biết, đời này kiếp này nàng chỉ có thể là của cô.”

“Nàng mơ tưởng đến chuyện hòa ly với cô đi!”

Đầu óc nàng xoay chuyển cực nhanh, chợt lóe lên một tia sáng.

Chẳng lẽ hắn có dục vọng chiếm hữu quá mạnh, không chịu nổi việc nàng tìm người khác?

Nàng vội vàng bày tỏ thái độ:

“Chàng yên tâm, cho dù chúng ta có hòa ly rồi ta cũng sẽ không bàn chuyện cưới xin với người khác đâu, ta tình nguyện nương nhờ cửa Phật, làm bạn với ngọn đèn dầu... Ta... Ta sẽ xuất gia!”

Sắc mặt Tạ Cảnh Mục càng thêm đen kịt.

Hắn tệ đến mức đó sao?

Nàng thà đi xuất gia cũng nhất quyết không chịu ở bên cạnh hắn.

“Lâm Oản Oản!”

“Nàng giỏi lắm!”

Hắn nghiến răng nghiến lợi.

Khí độ đoan chính được tôi luyện từ nhỏ đến lớn của hắn hết lần này đến lần khác đều bị phá vỡ hoàn toàn trước mặt nàng.

Nàng luôn có cách khiến cho tâm trạng của hắn nổ tung đến mức rối tinh rối mù.

Để ngăn nàng lại nói thêm những lời đả thương người khác, bàn tay hắn đè sau gáy nàng, ép nàng cúi đầu xuống rồi ngẩng lên hôn tới tấp.

“Lâm Oản Oản, nàng vẫn cứ ngoan ngoãn thế này đi, cắn răng chịu đựng không thốt ra tiếng, cũng khỏi phải nói ra những lời gây tổn thương người khác.”

Hắn hôn nàng, ngang ngược quấy đảo bờ môi mềm mại.

Nhìn nàng từng chút từng chút một mềm nhũn trong lòng mình, hắn mới thỏa mãn thở dài một hơi.

Lời lẩm bẩm này vừa dứt, Lâm Oản Oản đã không nhịn được mà bực bội nói:

“Còn không phải là vì chàng đòi hỏi quá nhiều sao?!”

“Có nhà ai lại giống như chàng không hả?”

“Ta chịu không nổi chàng có biết không? Một ngày 24 giờ thì hết 18 tiếng ở trên giường rồi, cái này ai mà chịu cho thấu!”

“Có giỏi thì chàng giết ta luôn đi, bằng không ta vẫn sẽ bỏ trốn đấy.”

Tạ Cảnh Mục khựng lại.

Hắn hơi lùi về sau, nhìn nữ nhân trước mặt với đôi cánh môi hơi sưng mọng.

Trong mắt nàng tràn ngập ngọn lửa giận dữ, con ngươi như muốn bốc cháy.

Tuy rằng hắn không hiểu một ngày 24 giờ nghĩa là gì, nhưng đại khái có thể hiểu được ý tứ trong lời nói của nàng.

Cho nên...

Là vì chuyện này sao?

Lâm Oản Oản mím môi:

“Đương nhiên là còn rất nhiều nguyên nhân khác nữa, nhưng cái này là nổi cộm nhất.”

Hàng mày Tạ Cảnh Mục giật giật:

“Còn có cái gì nữa?”

Ánh mắt Lâm Oản Oản tràn đầy vẻ oán hận:

“Còn có việc chàng làm việc tùy tâm sở dục, chưa bao giờ bận tâm đến suy nghĩ của người khác.”

Dù rằng rất nhiều thời điểm quyết định của hắn là đúng đắn, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy khó chịu trong lòng.

Tạ Cảnh Mục khẽ nhíu mày.

Nhưng từ nhỏ hắn đã là người như vậy rồi.

Thân là bậc quân chủ, chẳng lẽ mỗi một quyết định đưa ra đều phải đi giải thích cặn kẽ với bọn họ hay sao?

Thói quen dưỡng thành từ thuở nhỏ, cái này quả thực không dễ sửa đổi chút nào...

Lâm Oản Oản không nhìn rõ sắc mặt của hắn, nhưng cũng có thể cảm nhận được bầu không khí xung quanh dường như không còn lạnh lẽo đến thế nữa.

Dù sao cũng đã đến bước này, nàng dứt khoát nói tiếp:

“Ví dụ như... Cái chuyện kia, chàng muốn là đòi bằng được, nào có bao giờ hỏi qua ý kiến của ta đâu?”

Tạ Cảnh Mục không cần nghĩ ngợi liền cự tuyệt:

“Cái này thì không nghe theo nàng được.”

“...”

Lâm Oản Oản nghiến răng.

Cái tên khốn kiếp này...

Tạ Cảnh Mục liếc nhìn Lục Kiều vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh, đáy mắt hiện lên một tia nghi hoặc:

“Huống hồ, trong cuốn sách nàng ta đưa cho cô có viết rõ, nữ tử nói không cần tức là muốn.”

“Chỉ là nữ tử ngượng ngùng, e thẹn nên mới chối từ ngoài miệng, chứ nội tâm thì không phải như vậy.”

“Cô nghĩ đi nghĩ lại thấy cũng có lý, nếu nữ tử thực sự không muốn, bị cưỡng ép thì ắt sẽ khóc lóc om sòm, liều mạng đẩy người ra, nhưng nàng lại không hề làm thế.”

Lâm Oản Oản hận không thể trợn trắng mắt lên:

“Huynh đài à, ta có đẩy mà!”

“Ta thật sự có đẩy đấy chứ!”

Chuyện là căn bản không đẩy ra nổi, chết tiệt thật!

“Sau này cuốn sách nàng ta đưa cho chàng, chàng mau quên sạch đi, đừng có học theo nữa, đủ rồi, thế là quá đủ rồi đấy!”

Nàng nói bằng giọng điệu vô cùng khẩn thiết.

Ánh mắt Tạ Cảnh Mục khẽ lay động, trong bóng đêm, tầm mắt hắn dừng lại trên người nàng.

Trong giọng nói mang theo một tia vui sướng khó lòng phát hiện: