DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 344

1000 từ

“Điện hạ vì cô nương mà ngay cả mạng sống cũng chẳng màng, nô tỳ tin rằng sau này người nhất định sẽ đối xử tốt với cô nương.”

Lâm Oản Oản ngơ ngẩn đứng hình.

Tạ Cảnh Mục khẽ nhếch khóe môi, tâm trạng hiển nhiên đang vô cùng tốt.

Chỉ có Lưu Quang đứng một bên là âm thầm bĩu môi.

Nói cứ như thể trước đây chủ tử nhà hắn không đối xử tốt với Thái tử phi vậy.

Trong lúc bọn họ trò chuyện, ám vệ đã chuẩn bị xong thang dây.

Thang được thả từ đỉnh vách đá xuống tận cửa hang, hai bên dây thừng kẹp giữa những thanh gỗ có khắc rãnh chống trượt, chỉ cần nắm chắc hai bên rồi từ từ leo lên là được.

Khi cả đoàn đi tới cửa hang, Lâm Oản Oản mới sực nhớ ra bèn hỏi:

“Bùi Thanh đâu rồi?”

Ánh mắt Lưu Quang thoáng qua một tia lạnh lẽo, đáp:

“Thái tử phi đã thoát hiểm bình an, thuộc hạ không còn phải kiêng dè gì nữa, đã sai người tiêu diệt toàn bộ thuộc hạ của hắn.”

“Còn tên đầu sỏ Bùi Thanh đã bị bắt sống, hiện đang giam giữ một nơi, chờ điện hạ cùng Thái tử phi định đoạt.”

Lâm Oản Oản khẽ gật đầu.

Hóa ra người của hắn đã sớm tóm gọn Bùi Thanh rồi.

Vừa rồi nàng còn lo nếu cất tiếng cầu cứu sẽ kinh động tới gã...

Trên thang dây rọi xuống ánh lửa bập bùng, hẳn là ám vệ canh gác bên trên đang cầm đuốc đợi sẵn.

Hai tên ám vệ dẫn đầu trèo lên trước, kế đó là Tạ Cảnh Mục.

Hắn quay đầu nhìn Lâm Oản Oản:

“Cô cõng nàng lên.”

Hắn nhìn sợi dây thừng to bản, khẽ mím môi.

Để bám chắc và chống trơn trượt, loại dây này vô cùng thô ráp, người nắm vào sẽ thấy rát buốt.

Bọn nam tử như hắn thì không sao, nhưng Lâm Oản Oản làm sao chịu nổi?

Đôi tay nàng vốn mềm mại nõn nà nhường ấy...

Lâm Oản Oản giơ lòng bàn tay có lớp chai mỏng ra quơ quơ trước mặt hắn:

“Ta không sao đâu.”

“Từ kinh thành đến biên ải, một chặng đường này chịu biết bao gian khổ, chút chuyện này thấm tháp gì?”

Nụ cười trên mặt nàng nhẹ như mây gió thoảng, nhưng rơi vào mắt Tạ Cảnh Mục lại khiến tim hắn nhói buốt.

Nữ tử mà hắn nâng niu trong lòng bàn tay, nay lại phải chịu đựng nhiều khổ cực đến vậy...

“Nếu đã chịu nhiều khổ cực như thế, sau này cô càng không thể để nàng chịu thêm bất kỳ ấm ức nào nữa.”

Hắn trầm giọng nói.

Dứt lời, hắn bước tới trước mặt nàng, hơi khom lưng xuống, nghiêng đầu nhìn nàng:

“Lên đi.”

Dường như lo hành động này lại bị xem là độc đoán áp đặt, hắn khựng lại một chút rồi bồi thêm:

“Dây thừng rất thô, vách núi lại cao, đợi trèo lên tới nơi thì tay nàng sẽ nát bấy mất.”

Những người xung quanh không ai dám ho he một tiếng.

Vài người lặng lẽ đưa mắt nhìn Tạ Cảnh Mục với vẻ khó tin.

Lưu Quang đứng một bên âm thầm cười nhạo.

Đúng là một lũ chưa trải sự đời.

Bọn họ mà biết chủ tử nhà mình từng vì tình yêu mà giả trang thành tiểu quan hầu rượu, chắc sợ đến rớt cằm mất.

Có điều lúc này Lưu Quang cũng chẳng dám nhiều lời.

Lâm Oản Oản nhìn bờ lưng rộng lớn của Tạ Cảnh Mục, khẽ hỏi:

“Nhưng chàng đang bị thương, có chịu nổi không?”

Đôi mắt Tạ Cảnh Mục khẽ sáng lên.

Oản Oản đang lo lắng cho hắn sao?

Hắn lập tức đáp:

“Không sao cả.”

Lâm Oản Oản lúc này mới an tâm, chậm rãi leo lên lưng hắn, tựa đầu vào bờ vai vững chãi.

Hắn một tay đỡ lấy bắp chân nàng, tay kia nắm chặt lấy dây thừng:

“Nàng ôm chặt lấy cô, lát nữa leo thang, cô không rảnh tay đỡ nàng được đâu.”

Lâm Oản Oản gật đầu, hai tay vòng qua ôm chặt lấy cổ hắn nhưng vẫn chú ý tránh chạm vào vết thương.

Tạ Cảnh Mục khẽ cong môi, cảm nhận sức nặng nhỏ nhắn trên lưng, cõi lòng giờ phút này bình yên đến lạ.

Suốt chặng đường đuổi theo từ kinh thành tới tận biên cương, hắn chưa từng có một giấc ngủ trọn vẹn.

Hắn luôn nơm nớp lo sợ Lâm Oản Oản gặp bất trắc, hễ chợp mắt là ác mộng bủa vây.

Thường là vừa ngủ được một lát đã toát mồ hôi lạnh tỉnh giấc.

Hắn không nhớ nổi lần cuối mình ngủ ngon giấc là khi nào, có lẽ là những ngày tháng còn có Lâm Oản Oản ở bên...

Hiện giờ dù chưa được ngả lưng nghỉ ngơi, lòng hắn lại thanh thản vô cùng, toàn thân ngập tràn cảm giác thỏa mãn chưa từng có.

Cảm giác này còn dễ chịu hơn cả việc ngủ liền ba ngày ba đêm.

“Oản Oản, chúng ta về thôi.”

Hắn khẽ nói, rồi hai tay nắm chắc dây thừng, cõng nàng từng bước từng bước vững vàng leo lên trên.

Lâm Oản Oản ôm chặt lấy hắn, vùi đầu vào hõm vai hắn, nhắm nghiền mắt không dám nhìn xuống.

Bên tai là tiếng gió rít từng cơn, gió lạnh thổi tung những lọn tóc mai, búi tóc vốn đã lỏng lẻo nay bị gió tạt liền buông xõa.

Mái tóc đen nhánh rủ xuống sau lưng, bay lượn trong gió đêm.

Dưới màn đêm, nàng mặc bộ váy áo gọn gàng, vóc dáng thon thả mềm mại, môi đỏ tóc đen, nép mình trên lưng Tạ Cảnh Mục tựa như một tinh linh chốn u tịch.