DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 345

1006 từ

Chẳng mấy chốc, cả đoàn đã lên tới đỉnh vách đá. Ám vệ vội bước tới đỡ hai người đứng vững.

Đứng vững rồi, Tạ Cảnh Mục quay sang nhìn Lâm Oản Oản:

“Lạnh không?”

Hắn nhận lấy áo choàng từ tay ám vệ, định khoác lên người nàng.

Nhưng nương theo ánh đuốc, Lâm Oản Oản lại nhìn thấy lòng bàn tay sưng đỏ của hắn.

Chỗ da thịt ấy đỏ ửng, sưng tấy đến mức dường như sắp rỉ máu, chằng chịt những vết xước nhỏ li ti.

“Tay chàng...”

Lâm Oản Oản nắm lấy tay hắn, xót xa nhìn.

Tay hắn đã sưng vù, trên da rướm máu.

Tạ Cảnh Mục rút tay về, khoác áo choàng lên người nàng rồi thắt lại dải lụa trước ngực cho ngay ngắn.

Nhìn Lâm Oản Oản khoác áo choàng đen tôn lên làn da trắng muốt như ngọc, hắn khẽ cười:

“Cô đã bảo rồi, dây thừng này thô ráp lắm, nàng không chịu nổi đâu, giờ tin chưa?”

Đồ đạc của Quỷ Y Vệ không chuộng vẻ ngoài tinh xảo, chỉ cốt dùng được việc.

Vào thời khắc sinh tử, loại dây thô ráp ráp tay này lại an toàn và chắc chắn hơn nhiều so với những sợi dây bóng bẩy.

Lâm Oản Oản khẽ hé môi, nhất thời nghẹn lời.

May mà Lưu Quang kịp thời dâng thuốc tới. Nàng dùng đầu ngón tay lấy thuốc mỡ, nhẹ nhàng thoa lên mu bàn tay và lòng bàn tay cho Tạ Cảnh Mục.

Tạ Cảnh Mục rũ mắt nhìn nàng, không nói một lời, chỉ có đôi con ngươi sâu thẳm phản chiếu những tia sáng ấm áp.

Khí tức quanh người hắn cũng trở nên nhẹ nhõm, dễ chịu như làn gió mát.

Thoa thuốc xong cho hắn, Lâm Oản Oản đưa lọ thuốc cho Lục Kiều:

“Lục Kiều, ngươi cũng bôi một chút đi.”

Khóe mắt Lục Kiều ửng đỏ.

Đôi tay nàng đã sớm sưng vù biến dạng, lòng bàn tay bị cọ rách da, mấy chỗ rỉ máu.

Nếu không nhờ theo Thập Thất luyện võ một thời gian, lòng bàn tay có sẵn lớp chai mỏng, e rằng sau khi leo lên tới nơi, đôi tay này của nàng cũng coi như tàn phế.

Tạ Cảnh Mục nhìn về phía xa:

“Đi thôi.”

“Đến lúc nghỉ ngơi rồi.”

Hắn đứng cạnh Lâm Oản Oản, khẽ cất lời hỏi han:

“Đói không?”

“Lần này tới biên ải, cô có dẫn theo cả đầu bếp của Đông Cung.”

“Nàng muốn ăn món gì, cứ việc phân phó hắn làm.”

Lâm Oản Oản khựng lại:

“Chàng bây giờ biết hưởng thụ ghê nhỉ, đi xa còn mang theo cả đầu bếp riêng.”

Tạ Cảnh Mục dở khóc dở cười:

“Là vì nàng nên cô mới mang theo đấy!”

Lâm Oản Oản khẽ hắng giọng, vội dời ánh mắt sang nơi khác.

Ngay từ lúc biết mấy người họ ở trong hang núi, Lưu Quang đã sắp xếp ám vệ dựng lều trại trên sườn đồi cách đó không xa.

Từ xa đã thấy từng đội thị vệ tuần tra nghiêm ngặt, ánh đuốc rọi sáng một góc trời.

Vừa bước tới gần, Lâm Oản Oản liền nghe thấy tiếng gầm giận dữ:

“Có giỏi thì các ngươi giết ta đi!”

“Dù có tra tấn ta đến chết, ta cũng tuyệt đối không hé răng nửa lời về những điều các ngươi muốn biết đâu!”

Bước chân Lâm Oản Oản khựng lại, nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy một căn lều cách đó không xa.

Căn lều không lớn, bên trong thắp đèn sáng trưng, bên ngoài có lính canh nghiêm ngặt.

Đó chính là giọng của Bùi Thanh, gã đang bị nhốt bên trong...

Tạ Cảnh Mục nghe thấy tiếng gã, sắc mặt lập tức phủ một lớp băng lạnh:

“Để mặc gã gào thét cắn càn làm gì?”

“Sao không lấy giẻ nhét chặt miệng gã lại?”

Tạ Cảnh Mục quay sang nhìn Lưu Quang.

Lưu Quang cúi đầu đáp ngay:

“Khởi bẩm chủ tử, do vụ án chiến mã dính líu quá nhiều người, sợ có sơ sót nên thuộc hạ muốn thẩm vấn thêm từ miệng gã để lấy tin tức xác thực, cũng xem như giữ lại một nhân chứng.”

“Ám vệ chắc hẳn đang dùng hình thẩm vấn gã.”

Chính vì vậy nên mới chưa bịt miệng.

“Nếu chủ tử thấy ồn ào, thuộc hạ lập tức sai người bịt miệng gã lại, tuyệt đối không làm phiền sự thanh tĩnh của chủ tử.”

Tạ Cảnh Mục vừa định gật đầu thì bên trong lều bỗng vang lên một tràng cười lớn:

“Là Thái tử điện hạ tới rồi phải không?”

“Chắc hẳn Thái tử phi cũng đang ở đó nhỉ?”

Trong giọng nói mang theo vẻ cợt nhả, rồi gã lại nói tiếp:

“Thái tử phi của ngài ngày ngày ở chung một chỗ với ta, hầu hạ ta rửa mặt chải đầu thay y phục, sớm tối bên nhau. Kiếp này sợ là khó quên được những tháng ngày ân ái mặn nồng ấy, không biết Thái tử điện hạ có thể mở lòng từ bi cho tiểu nhân gặp lại Thái tử phi một lần nữa hay không?”

“Dung mạo nàng tuyệt sắc nhường ấy, thân hình yểu điệu nhường ấy, nếu được nhìn lại một lần, ta chết cũng cam lòng.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Tạ Cảnh Mục lập tức xanh mét.

Lục Kiều cũng cuống quýt phân trần:

“Hắn nói dối đấy ạ!”

“Hắn cố ý bôi nhọ thanh danh của cô nương!”

“Hắn muốn hủy hoại danh tiết của cô nương!”

“Thái tử điện hạ, ngài nhất định phải tin cô nương, cô nương và hắn tuyệt đối trong sạch!”

Lục Kiều vừa sốt ruột vừa tức tối, thế nhưng nhân vật chính là Lâm Oản Oản lại chẳng nói lấy một lời.

Tạ Cảnh Mục im lặng, Lâm Oản Oản cũng chỉ biết đứng nhìn.