DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 348

1000 từ

Lưu Quang tức đến sắp nổ phổi.

Bùi Thanh cười sặc sụa, mắt đen nhìn chằm chằm Tạ Cảnh Mục:

“Chủ tử nhà ngươi bị cắm cho chiếc sừng lớn như vậy mà vẫn mặt không đổi sắc, kẻ làm nô tài như ngươi đúng là nên luyện tập thêm cho tốt, chừng nào luyện được đến mức không màng hơn thua như chủ tử ngươi thì coi như đắc đạo rồi đấy.”

Gã bỗng nhiên lại nhìn về phía Lâm Oản Oản:

“Mỹ nhân à, thảo nào nàng lại muốn trốn khỏi kinh thành, phu quân này của nàng không yêu nàng đâu. Bằng không, biết nàng bị nam nhân khác làm vấy bẩn, hắn có thể không chút phản ứng nào sao?”

Lục Kiều nhịn không được bước lên một bước, trừng mắt giận dữ quát:

“Ngươi ăn nói bậy bạ gì đó?”

“Cô nương nhà ta và ngươi rõ ràng chẳng có chuyện gì xảy ra cả, việc gì ngươi phải ở đây đổi trắng thay đen, bịa đặt những lời này để bôi nhọ thanh danh của cô nương nhà ta? Cô nương nhà ta rốt cuộc đắc tội gì với ngươi? Không thù không oán, sao tâm địa ngươi lại độc ác đê tiện đến mức này?”

Khóe miệng Bùi Thanh nhếch lên, cảm thấy có chút buồn cười.

Không thù không oán ư?

Chưa kể đến chuyện ngoài ngoại ô kinh thành.

Chỉ riêng việc Lâm Oản Oản lừa gạt tình cảm của gã, đây chẳng lẽ không phải là thù? Chẳng lẽ không phải là oán sao?

Gã là quả hồng mềm dễ bắt nạt lắm hay sao?

Bị người ta đùa bỡn tình cảm mà còn phải cười xòa bỏ qua?

Gã không làm được!

Nếu không phải hiện giờ đang bị người ta trói gông, gã hận không thể lao tới cắn chết sống kẻ trước mặt.

Gã khẽ cười, nét mặt càng thêm thong dong nhàn nhã:

“Phải rồi, ngươi cũng nói không thù không oán, vậy cớ sao ta lại phải bôi nhọ thanh danh của nàng chứ? Từng câu từng chữ ta nói đều là sự thật. Sao nào? Ta nói thật mà cũng chẳng ai tin à?”

Gã tỏ vẻ vô tội, còn mang theo vài phần mờ mịt.

Lục Kiều còn định nói gì thêm, Lâm Oản Oản đã giơ tay ngăn nàng lại.

“Được rồi.”

“Lục Kiều, không cần dây dưa nhiều với loại người này, hắn muốn nói thế nào thì tùy, không quan trọng.”

Lâm Oản Oản nói nhẹ như mây gió, nhưng lọt vào tai Bùi Thanh lại vô cùng châm chích.

Thế nào gọi là không quan trọng?

Chẳng lẽ trong lòng nàng, lời gã nói ra không có lấy nửa phần phân lượng sao? Nói không quan trọng là xong sao?

“A.”

Gã cười khẩy một tiếng, đôi mắt thoáng vẻ oán độc nhìn chằm chằm Lâm Oản Oản:

“Không quan trọng? Là bởi vì ta nói thật, nàng không thể phản bác được đúng không?”

Tạ Cảnh Mục chẳng buồn nghe gã ở đây lằng nhằng nữa, lạnh giọng ngắt lời:

“Đủ rồi!”

Bùi Thanh nhìn hắn, trên mặt treo nụ cười giễu cợt:

“Sao? Mới nghe một chút đã không chịu nổi rồi à?”

“Nếu để ngươi tận mắt nhìn thấy cảnh tượng ngày hôm đó, Thái tử điện hạ sợ là tức đến thổ huyết chết mất thôi nhỉ?”

Tạ Cảnh Mục lạnh lùng nhìn gã:

“Cô tin nàng.”

Bùi Thanh khựng lại:

“Ngươi nói cái gì?”

Tạ Cảnh Mục lặp lại lần nữa:

“Cô tin nàng.”

Hắn quay đầu nhìn Lâm Oản Oản, ánh mắt ôn hòa:

“Oản Oản là nữ tử quan trọng nhất trên cõi đời này đối với cô, bất kể nàng béo gầy cao thấp, bất kể nàng còn trong sạch hay không, cô đều chỉ nhận định một mình nàng.”

“Nàng nói không có thì cô tin, ngươi có nói thêm vạn lời thì cô cũng không tin một chữ. Cho dù giữa hai người các ngươi thật sự có chuyện gì, trong mắt cô cũng chẳng hề quan trọng.”

“Chỉ là thê tử của cô chịu nhục trong tay ngươi, ngươi đáng chết.”

Tạ Cảnh Mục thản nhiên nói, sau đó đưa mắt nhìn sang đám hình cụ bên cạnh:

“Ban đầu bọn họ tra tấn ngươi là để thẩm vấn chi tiết cụ thể về vụ án chiến mã, cũng có thể giữ ngươi lại làm nhân chứng.”

“Nhưng giờ đây, cô không cần nữa.”

Hắn nắm tay Lâm Oản Oản xoay người rời đi:

“Cô chỉ muốn giết ngươi.”

“Chuyện chiến mã, người của cô tự khắc sẽ điều tra rõ, ngươi không còn giá trị lợi dụng nữa rồi.”

Hai người lần lượt rời đi, Lục Kiều cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, trước khi đi còn hung hăng lườm gã một cái.

Lưu Quang vẫn chưa hả giận, cầm roi quất thêm hai nhát lên người gã:

“Cho chừa cái thói ngứa mồm!”

“Điện hạ và Thái tử phi vất vả lắm mới làm hòa, nếu vì đồ phế vật thối tha nhà ngươi mà khiến hai người sinh hiềm khích, ta lột da ngươi!”

Lưu Quang vội vàng mắng thêm hai câu rồi rời đi, trước khi đi liền phân phó cho thủ vệ gác cửa một tiếng.

Tên thủ vệ vâng dạ, tháo Bùi Thanh xuống, trói chặt dưới đất, sau đó lấy giấy trắng trên bàn nhúng ướt nước.

Sắc mặt Bùi Thanh khẽ biến.

Gã không sợ chết.

Mà là...

Gã nhìn theo bóng lưng mảnh mai của người vừa rời đi, cho đến khi rèm trướng buông xuống, không còn nhìn thấy nữa.

Trái tim gã dường như bị ai đó khoét mất một mảng.

Đuôi mắt gã dần đỏ hoe.

“Lâm Oản Oản!”

Gã hét lớn.

Giọng nói khẽ run rẩy, mang theo chút thê lương.

Tên thủ vệ cầm giấy ướt cười lạnh:

“Sợ rồi à?”

“Muộn rồi!”