DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 349

1010 từ

Hắn dán tờ giấy ướt lên mặt Bùi Thanh:

“Dám bôi nhọ Thái tử phi, dù ngươi có muốn khai ra chuyện chiến mã thì điện hạ cũng chẳng tha mạng cho ngươi đâu.”

“Bớt phí sức đi, ngươi hẳn phải biết hình phạt này sẽ kết thúc rất nhanh thôi.”

Hắn vừa nói vừa dán từng tờ giấy ướt lên mặt Bùi Thanh.

Bùi Thanh thở dốc từng ngụm lớn, lớp giấy trên mặt phập phồng theo từng nhịp thở ngắt quãng.

Các mép giấy dính chặt vào da thịt gã.

Không khí xung quanh dần trở nên loãng đi.

Từng tờ, từng tờ giấy trắng chồng lên nhau...

Ý thức của gã chìm dần vào bóng tối vô tận.

Trong cơn mê man mờ mịt, bên tai gã dường như lại vang lên tiếng gọi trong trẻo, ngọt ngào:

“Bùi Thanh!”

“Ta đi tìm thảo dược cho ngươi đây!”

Gã nhắm nghiền hai mắt, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mi.

Kẻ lừa đảo.

...

Lâm Oản Oản theo Tạ Cảnh Mục trở về doanh trướng.

Vừa bước vào trong, quân y đã chờ sẵn từ sớm.

Biết thương thế của Thái tử, quân y vội lấy thuốc men, giúp hắn cởi áo tháo đai lưng. Nhìn vết thương dữ tợn nơi lồng ngực hắn, quân y không khỏi xót xa, nhanh nhẹn và cẩn trọng làm sạch miệng vết thương rồi bôi thuốc, băng bó lại cẩn thận.

Lâm Oản Oản ngồi sang một bên, tự rót cho mình một chén trà, thong thả nhấp từng ngụm.

Lưu Quang từ bên ngoài bước vào, cung kính cúi đầu hành lễ trước Tạ Cảnh Mục:

“Chủ tử, sự việc đã xử lý xong xuôi.”

Lời này ý chỉ việc hành quyết Bùi Thanh.

Tạ Cảnh Mục khẽ gật đầu.

Lâm Oản Oản tò mò nhìn Lưu Quang:

“Bùi Thanh chết rồi sao?”

Lưu Quang gật đầu, khựng lại một thoáng rồi lại lắc đầu:

“Vẫn chưa tắt thở hẳn, nhưng cũng sắp rồi ạ.”

Lưu Quang tỏ ra vô cùng thấu hiểu tâm ý:

“Nếu Thái tử phi cảm thấy để hắn chết như vậy chưa hả giận, thuộc hạ sẽ lập tức cho người dừng tay, giao hắn lại cho Thái tử phi xử trí.”

Lâm Oản Oản lắc đầu:

“Ta thì biết xử trí người ta thế nào chứ...”

Chỉ là nàng không ngờ, một Bùi Thanh từng xưng hùng xưng bá một phương, lại có kết cục đơn giản đến vậy.

Dường như nhìn thấu nỗi băn khoăn của nàng, Tạ Cảnh Mục mỉm cười lắc đầu:

“Nàng cảm thấy giết hắn quá đơn giản sao?”

“Nàng có biết, khi hắn thay tên đổi họ lẩn trốn ở ngoại ô kinh thành, có biết bao nhiêu thế lực truy sát hắn, vậy mà hắn ở ngay dưới chân thiên tử lại chẳng một ai phát giác.”

“Phải nhờ Cố Du nhạy bén phát hiện điểm bất thường, lần theo dấu vết mới truy ra hành tung của hắn, rồi giằng co với hắn suốt mấy tháng trời.”

“Lần này bắt được hắn cũng là do trùng hợp ngẫu nhiên, bằng không...”

Tạ Cảnh Mục khẽ lắc đầu.

Kẻ nguy hiểm như vậy chi bằng sớm trừ khử, giữ lại bên mình thêm một ngày là thêm một mối họa khôn lường.

Cách xử lý việc dứt khoát không dây dưa này, nói ra thì hắn cũng là học từ chính Lâm Oản Oản.

Trước kia hắn quá mức câu nệ quy củ, chuyện gì cũng muốn điều tra rõ ràng ngọn ngành rồi mới theo luật định tội.

Nhưng kéo dài thời gian thường dễ sinh biến, giờ đây dứt khoát như thế này ngược lại tốt hơn nhiều.

Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn thoáng chùng xuống.

Đợi quân y xử lý xong vết thương, băng bó cẩn thận rồi cùng thuộc hạ lui ra ngoài, hắn mới bước tới trước mặt Lâm Oản Oản, ngồi xổm xuống rồi ngước nhìn nàng:

“Chúng ta về kinh nhé?”

Lâm Oản Oản ngơ ngẩn, nhất thời không biết đáp sao.

Giọng Tạ Cảnh Mục khẽ khàn đi:

“Sao vậy? Nàng vẫn không muốn trở về ư?”

Lâm Oản Oản cụp mắt:

“Không phải...”

Chuyện đã quyết định, nàng tuyệt đối không hối hận, chỉ là...

“Thiếp muốn đi từ biệt Cố Du.”

Tạ Cảnh Mục im lặng một lát rồi khẽ gật đầu:

“Được.”

Đêm đã về khuya, bốn bề yên ắng, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng binh khí va chạm khe khẽ của toán lính tuần tra.

Trải qua bao phen trắc trở, tới giờ phút này tâm trí nàng mới thực sự được thả lỏng.

Lâm Oản Oản tắm rửa sảng khoái rồi trèo lên giường đi ngủ.

Tạ Cảnh Mục vì còn công vụ cần xử lý nên sang trướng bên cạnh nghị sự.

Không biết đã trôi qua bao lâu, khi Lâm Oản Oản sắp chìm vào giấc ngủ thì nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ từ xa tới gần, mép giường khẽ lún xuống, có người vén chăn nằm lên.

Hàng mi nàng khẽ rung nhưng không mở mắt.

Hơi thở nàng vẫn đều đặn như thể đã ngủ say.

Tạ Cảnh Mục từ phía sau ôm trọn nàng vào lòng, kéo sát nàng vào lồng ngực ấm áp.

Hắn vùi đầu ngửi mùi hương thanh mát trên tóc nàng, trầm giọng thì thầm:

“Oản Oản, cô thấy cứ như đang nằm mơ vậy.”

“Nàng còn sống, lại còn bằng lòng theo cô trở về.”

Quay lưng về phía hắn, Lâm Oản Oản chậm rãi mở mắt.

Đúng vậy.

Hệt như một giấc mộng.

Chàng chính là Lâm Chiêu.

Lại còn sẵn sàng vì nàng mà liều cả tính mạng...

“Ngủ đi thôi.”

Lâm Oản Oản khẽ thở dài một tiếng rồi nhắm mắt lại.

Tạ Cảnh Mục siết chặt vòng tay hơn, giọng nói khàn khàn đầy vẻ mị hoặc:

“Oản Oản, nàng còn nhớ không, ban nãy nàng bảo đêm nay sẽ hầu hạ ta...”