Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 350
Lâm Oản Oản giật mình mở bừng mắt.
Chưa kịp phản ứng, nàng đã bị xoay người nằm ngửa ra, bóng hình cao lớn của hắn phủ xuống, nụ hôn nồng cháy lập tức rơi trên môi nàng.
“Đừng...”
Nàng lí nhí cự tuyệt, hai tay chống trước ngực hắn, nhưng chút sức lực ấy chẳng khác nào chuồn chuồn lay cột đá.
Bàn tay to lớn của hắn dễ dàng bắt lấy cổ tay nàng, nhẹ nhàng nâng lên quá đỉnh đầu.
Trong trướng ngập tràn sắc xuân nồng nàn.
...
Nghe những âm thanh khe khẽ truyền ra từ trong lều, sắc mặt Cố Du trắng bệch, bước chân cứng đờ như bị đóng đinh tại chỗ.
Buổi chiều, khi Tạ Cảnh Mục vội vã rời đi, hắn ở lại trong trướng trầm mặc rất lâu.
Đúng vậy.
Làm việc gì hắn cũng hay đắn đo trước sau.
Để rồi hết lần này tới lần khác, hắn đều bỏ lỡ điều mình trân quý nhất.
Lần này Oản Oản rõ ràng đang ở trên địa bàn của hắn.
Vậy mà cuối cùng lại dùng dằng cho tới khi Tạ Cảnh Mục tìm đến...
Hắn trầm ngâm hồi lâu rồi dứt khoát bước ra khỏi trướng.
Hắn không thể ngồi chờ chết nữa, hắn phải đi tìm Lâm Oản Oản.
Tạ Cảnh Mục thân là Thái tử còn có thể bất chấp tất cả xông pha, cớ sao hắn lại không thể?
Khoảnh khắc đó, trong đầu hắn chỉ có một ý niệm duy nhất.
Hắn phải tìm thấy Lâm Oản Oản!
Dù có phải liều mạng, hắn cũng phải cứu nàng thoát khỏi chốn nguy nan!
Nhưng khi hắn dẫn quân tới chặn đường tàn dư của Bùi Thanh, lại chẳng thấy Bùi Thanh đâu, cũng không thấy bóng dáng Lâm Oản Oản.
Mãi tới khi quét sạch thuộc hạ của Bùi Thanh, Quỷ Y Vệ mới mang tin tới:
“Thái tử đã tìm được Thái tử phi, người bị thương nên đã đưa về trướng trị liệu.”
Hắn lại chậm một bước rồi.
Cố Du chết lặng tại chỗ, sau đó xoay người thúc ngựa quay về.
Đêm đã khuya, doanh trướng đã tắt đèn tối om.
Nghĩ tới việc Lâm Oản Oản đang ở bên trong, hắn không kìm nổi nỗi xao xuyến cồn cào.
Nghe ám vệ nói có người bị thương, rốt cuộc là ai bị thương?
Có phải Oản Oản không?
Nghĩ tới đây, ruột gan hắn như có lửa đốt, đau xót khôn nguôi.
“Cố tướng quân, ngài không thể vào trong.”
Vừa bước tới gần trướng, hắn đã bị Lưu Quang cản lại.
Cố Du cau mày:
“Tại sao?”
Chưa đợi Lưu Quang tìm ra lý do thích hợp, từ trong trướng đã loáng thoáng truyền ra tiếng thở dốc mềm mại, yêu kiều của nữ tử.
Cố Du sững sờ.
Lưu Quang cũng lúng túng cười gượng:
“Chuyện này... Ngài vào lúc này quả thực không tiện.”
“Có chuyện gì xin cứ để ngày mai hãy tới.”
Cố Du im lặng không nói, quay người bước đi.
Hắn nhảy lên lưng ngựa, giật mạnh dây cương, con chiến mã hí vang rồi phi nước đại vào bóng đêm.
Bóng dáng cô độc của hắn khuất dần nơi chân trời u tối.
Lưu Quang nhìn theo, thở dài thườn thượt.
Chuyện giữa Cố Du và Lâm Oản Oản, hắn cũng từng nghe Thập Thất kể lại.
Nếu Lâm Oản Oản không phải là Thái tử phi, nếu điện hạ nhà hắn không yêu nàng tha thiết, chắc chắn hắn sẽ là người đầu tiên ủng hộ mối duyên này.
Quả thực đẹp đẽ hệt như trong thoại bản!
Ngặt nỗi, nữ tử ấy lại là Thái tử phi của Đông Cung.
Là bảo bối được Thái tử nhà hắn nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa...
“Cố tướng quân, nhân gian này nơi đâu chẳng có giai nhân, ngài còn trẻ, rồi sẽ tìm được người thật lòng thuộc về mình thôi.”
Lưu Quang lẩm bẩm, sau đó lấy hai cục bông nhét chặt vào tai, lại dặn toán lính tuần tra đi xa thêm một đoạn, lúc này mới yên tâm tìm một góc chợp mắt.
...
Trưa hôm sau, Lâm Oản Oản mới lờ mờ tỉnh giấc.
Nàng thẫn thờ nhìn lên đỉnh trướng.
Lại quay về những chuỗi ngày khốn khổ này rồi.
Biết ngay mà!
Nói gì với Tạ Cảnh Mục cũng vô ích.
Có điều, tối qua hắn cũng biết tiếp thu đấy chứ.
Lâm Oản Oản cười lạnh.
Hắn tiếp thu thật.
Đúng nghĩa đen là để nàng hầu hạ hắn.
Khốn kiếp thật chứ!
Thế này thì...
Ngày tháng sau này làm sao mà sống nổi nữa đây!
Ý nghĩ muốn bỏ trốn lại bắt đầu nhen nhóm trong lòng nàng.
Tạ Cảnh Mục bưng một chậu nước ấm bước vào.
“Lại muốn trốn sao?”
Hắn chỉ liếc nhìn nàng một cái đã đoán trúng tim đen, ung dung mở miệng:
“Hôm qua là ai nói sau này sẽ không bỏ trốn nữa?”
Lâm Oản Oản nghiến răng kèn kẹt:
“Hôm qua là ai bảo sau này sẽ tôn trọng ý nguyện của ta?”
Tạ Cảnh Mục hơi chột dạ, vội đảo mắt sang chỗ khác, đặt chậu nước lên giá gỗ:
“Nhưng tối qua cũng là nàng nói muốn hầu hạ cô mà.”
Lâm Oản Oản rít từng chữ qua kẽ răng:
“Hai chúng ta nói có phải cùng một kiểu hầu hạ không?”
“Hửm?”
“Chàng nhìn thẳng vào mắt ta mà nói xem nào!”
Tạ Cảnh Mục ho nhẹ một tiếng, bước tới đỡ nàng ngồi dậy:
“Chắc là do chúng ta chưa đủ thấu hiểu nhau thôi. Nàng yên tâm, lần sau...”
Lâm Oản Oản trừng mắt:
“Chàng còn dám có lần sau?”
Tạ Cảnh Mục lập tức lắc đầu:
“Không có lần sau.”
“Sau này chúng ta nhất định sẽ tâm đầu ý hợp, nàng nói gì cô sẽ hiểu ngay, tuyệt đối không hiểu sai ý nàng nữa.”