Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 351
Đường đường là trữ quân một nước, liên tục hạ mình cam đoan, lại trưng ra bộ dạng dỗ dành này, cơn giận trong lòng Lâm Oản Oản cũng dần dần tan biến.
Nàng được hắn đỡ đứng dậy, vừa đặt chân xuống đất, hai đầu gối đã mềm nhũn, suýt chút nữa ngã khuỵu.
Tạ Cảnh Mục nhanh tay đỡ lấy eo nàng:
“Cẩn thận.”
Lâm Oản Oản bực bội đẩy hắn ra:
“Nếu không phải tối qua chàng...”
“Ta có ra nông nỗi này không?”
Đôi chân Lâm Oản Oản bủn rủn, nàng gượng gạo bước tới trước giá gỗ, vốc nước rửa mặt.
Tạ Cảnh Mục đi sát phía sau, ân cần đưa khăn lau mặt cho nàng.
Lâm Oản Oản nhận lấy lau qua loa.
“Đói bụng rồi phải không?”
Tạ Cảnh Mục dịu dàng hỏi.
Vừa dứt lời, bụng Lâm Oản Oản đã réo lên hai tiếng ùng ục.
Hắn khẽ cười, cất giọng gọi ra ngoài:
“Lưu Quang, truyền thiện.”
Lưu Quang vâng lệnh, dẫn theo mấy tên ám vệ bước vào, trên tay mỗi người đều xách hộp thức ăn tinh xảo, bên trong toàn là những món Lâm Oản Oản yêu thích.
Trừ một số nguyên liệu thực sự không thể tìm thấy ở vùng biên ải, những món còn lại chẳng khác gì ẩm thực nơi Đông Cung.
Đến cả bát đũa cũng là bộ nàng thích dùng nhất.
Lúc này Lâm Oản Oản mới nhớ ra, hắn từng nói đã mang theo cả đầu bếp ngự trù tới đây...
Xem ra hôm nay nàng có thể ăn một bữa ra trò rồi.
Lâm Oản Oản ngồi xuống bàn, Lục Kiều đứng bên cạnh ân cần gắp thức ăn cho nàng.
“Nàng nếm thử món này xem, đây là món mới do ngự trù nghĩ ra, vị rất thanh đạm kích thích vị giác. Cô nghĩ nàng sẽ thích nên lúc đi đã dặn mang đủ gia vị rồi.”
Lâm Oản Oản gắp một miếng nếm thử, quả nhiên rất hợp khẩu vị.
Chút oán hờn còn sót lại trong lòng phút chốc tan thành mây khói.
Cơm nước no nê, Lưu Quang dẫn người thu dọn bàn tiệc, trong trướng lại chỉ còn hai người.
Lâm Oản Oản ngồi trên ghế, hai tay bưng chén trà, thong thả nhấp từng ngụm.
Bất chợt, nàng nhớ tới Bùi Thanh.
“Bùi Thanh chết rồi sao?”
Tạ Cảnh Mục gật đầu:
“Đêm qua đã tắt thở rồi.”
Lâm Oản Oản lại hỏi:
“Thi thể xử lý thế nào?”
Ánh mắt Tạ Cảnh Mục thoáng lạnh:
“Với tội trạng của hắn, có băm vằn vạn đoạn cũng chưa hết tội, đáng lý phải bêu đầu thị chúng cho thiên hạ hay biết.”
“Chỉ là tàn dư thuộc hạ của hắn vẫn còn trốn chui trốn lủi, người ngoài chưa biết tin hắn đã chết. Vì vậy tin này tạm thời phong tỏa, ta sẽ cho người giả mạo danh nghĩa của hắn để giăng bẫy dụ toàn bộ bè lũ tàn dư ra tiêu diệt sạch sẽ.”
“Còn thi thể của hắn thì chôn cất sơ sài rồi. Vốn định vứt nơi hoang dã cho thú dữ ăn thịt, nhưng lại sợ có kẻ nhận diện ra.”
“Xử lý như vậy xem như quá hời cho hắn rồi.”
Lâm Oản Oản khẽ gật đầu, gương mặt không chút gợn sóng.
Tạ Cảnh Mục ngồi xuống bên cạnh, châm thêm trà cho nàng:
“Mọi chuyện đã ngã ngũ, chúng ta cũng nên hồi kinh thôi.”
Lâm Oản Oản ngước mắt nhìn hắn:
“Chàng quên rồi sao, ta từng nói muốn đi từ biệt một người.”
Người này dĩ nhiên là chỉ Cố Du.
Dù sao cũng từng gắn bó một đoạn đường, nếu cứ thế lặng lẽ rời đi thì quá mức bất nhã.
Hơn nữa, giữa nàng và Cố Du cần phải có một lời cắt đứt dứt khoát.
“Nếu chàng không yên tâm, có thể phái người đi cùng ta.”
Thấy Tạ Cảnh Mục im lặng hồi lâu, Lâm Oản Oản bồi thêm một câu.
Tạ Cảnh Mục khẽ lắc đầu:
“Cô đã nói tin nàng thì chính là thật lòng tin nàng.”
“Nàng muốn đi gặp hắn cứ việc đi, cô sẽ không phái người quấy rầy, chỉ là...”
Bàn tay ấm áp của hắn phủ lên mu bàn tay nàng, mỉm cười dịu dàng:
“Nhớ về sớm một chút, cô sẽ bảo nhà bếp chuẩn bị sẵn điểm tâm nàng thích.”
“Đi sớm về sớm nhé.”
Lòng Lâm Oản Oản khẽ rung động, thấy hắn độ lượng như vậy, nhất thời nàng cũng chẳng biết nói gì thêm...
“Được.”
Lâm Oản Oản thay một bộ y phục rồi bước ra khỏi trướng.
Nàng đổi sang chiếc váy dài màu xanh nhạt tao nhã, mái tóc búi gọn gàng cài một cây trâm ngọc bích. Dáng người mảnh mai thanh thoát, dung mạo tuyệt mỹ tựa như một tinh linh chốn núi rừng ngập tràn sắc xanh.
Tạ Cảnh Mục dõi mắt nhìn theo bóng lưng nàng, mãi đến khi bóng nàng khuất hẳn mới thu hồi tầm mắt. Bàn tay hắn siết chặt chén trà, rũ mắt xuống, cõi lòng hồi lâu vẫn chưa thể bình lặng.
Người trong lòng rời mắt, hoang mang lo sợ là bản năng.
Người trong lòng đi gặp nam nhân khác, ghen tuông đố kỵ là lẽ thường tình.
Nhưng vượt lên trên tất cả những cảm xúc hỗn loạn ấy, trong lòng hắn còn có một thứ niềm tin mãnh liệt đang đè nén tất cả.
Đó chính là sự tín nhiệm.
...
Lâm Oản Oản đi tới doanh trướng của Cố Du, nhưng rèm trướng đã vén lên từ lâu, bên trong trống không chẳng có một bóng người.
“Tướng quân của các ngươi đâu rồi?”
Lâm Oản Oản vội gọi một thị vệ tuần tra lại hỏi.
Người trong doanh trại đều nghe tin Thái tử phi đã bình an trở về. Nhìn thấy vị mỹ nhân tuyệt sắc trước mặt cất tiếng, người nọ lập tức nhận ra thân phận nàng, vội quỳ gối hành lễ: