Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 352
“Thuộc hạ tham kiến Thái tử phi.”
Lâm Oản Oản phất tay:
“Đứng lên đi.”
“Cố tướng quân đâu rồi?”
Nàng hỏi lại.
Người nọ nhìn vào trong trướng với vẻ mờ mịt:
“Đêm qua thuộc hạ thấy Cố tướng quân một mình thúc ngựa rời đi, ngỡ là ngài ấy đi tuần tra rồi sẽ về ngay. Chẳng lẽ tướng quân đi cả đêm chưa về sao?”
Nghĩ ngợi một lát, hắn lại nói:
“Chắc là tướng quân có việc bận, sẽ về sớm thôi ạ.”
“Hoặc giả ngài ấy chỉ vừa mới ra ngoài.”
Dù thực tế hắn chẳng thấy bóng dáng tướng quân đâu...
Lúc này, một binh lính khác bước tới quỳ xuống, cung kính thưa:
“Khởi bẩm Thái tử phi điện hạ, tướng quân đêm qua có việc ra ngoài, hiện vẫn chưa về. Nếu người có điều gì căn dặn, xin cứ nói với thuộc hạ, đợi khi tướng quân trở về, thuộc hạ sẽ lập tức bẩm báo.”
Lâm Oản Oản khựng lại.
Lời từ biệt sao có thể nhờ người khác nói hộ được?
Hơn nữa với thân phận của hai người lúc này, gặp mặt đã khó, sau này liệu có còn cơ hội tương phùng hay không còn chưa biết chừng.
Hôm nay qua đi, ngày sau sẽ ra sao, ai lường trước được?
Nhưng rốt cuộc Cố Du đang ở đâu?
Ánh mắt Lâm Oản Oản thoáng chùng xuống, nàng không đáp lời tên lính mà xoay người bước đi.
Nàng không trở về trướng ngay mà cứ thế đi dạo vô định quanh khu vực doanh trại.
Một thiếu niên mặc quân phục rộng thùng thình, tuổi đời còn rất trẻ, đang ngồi xổm dưới gốc cây đại thụ vẫy tay gọi nàng:
“Này, vị tỷ tỷ xinh đẹp kia ơi, tỷ qua đây một chút!”
Lâm Oản Oản nhìn quanh:
“Đệ gọi ta sao?”
Thiếu niên cười híp mắt gật đầu.
Xung quanh đều là binh lính tuần tra, Lâm Oản Oản không sợ cậu ta là kẻ xấu, liền bước tới gần:
“Có chuyện gì thế?”
Thiếu niên nhìn nàng với ánh mắt kinh ngạc trước nhan sắc ấy, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ lanh lợi, nhỏ giọng hỏi:
“Tỷ tỷ, có phải tỷ đang tìm Cố tướng quân không?”
Ánh mắt Lâm Oản Oản khẽ động:
“Đệ biết huynh ấy ở đâu sao?”
Trong lòng nàng chợt dấy lên một tia cảnh giác.
Người khác đều không hay biết tung tích của Cố Du, cớ sao một thiếu niên nhỏ tuổi lại biết rõ?
Nàng khẽ lùi lại nửa bước một cách kín đáo.
Thiếu niên ngẩng đầu cười đắc ý:
“Tuổi ta còn nhỏ, chưa phải đi tuần tra làm việc nặng nhọc, mỗi ngày chỉ quanh quẩn xem các ca ca luyện võ để học lỏm vài chiêu, thế nên nhàn rỗi lắm.”
“Người khác bận rộn không để ý, chứ ta thì biết rõ Cố tướng quân ở đâu.”
“Tỷ tỷ, ta thấy y phục của tỷ sang trọng thế này chắc chắn là người có tiền. Ta muốn xin chút bạc vụn để dành sau này cưới vợ. Nếu tỷ thưởng cho ta ít bạc, ta sẽ dẫn tỷ tới chỗ Cố tướng quân.”
Cậu nhóc có chút tự đắc, lại không quên khoe khoang thêm:
“Ngoài ta ra, không ai biết ngài ấy ở đâu đâu.”
Lâm Oản Oản nhướng mày:
“Vậy đệ nói cho ta biết trước đã, nếu đệ chưa đủ tuổi tòng quân, sao lại được ở trong quân doanh này?”
Ánh mắt thiếu niên thoáng đượm buồn, giọng chùng xuống:
“Giặc cướp quét qua làng, cha mẹ giấu ta dưới đáy giếng nên ta mới giữ được mạng, sau đó trôi dạt đi ăn xin. May nhờ Cố tướng quân đi ngang qua thấy thương tình nên mới đưa ta về đây. Ta chưa đủ tuổi nhập ngũ nên chỉ đành mặc tạm quân phục cũ của người khác...”
“Cố tướng quân bảo đợi khi ta đủ tuổi, ngài ấy sẽ ghi tên ta vào quân tịch, cho ta làm một người lính thực thụ.”
Cậu nhóc nói bằng giọng hết sức chân thành, khi nhắc tới tương lai, ánh mắt tràn đầy niềm hy vọng.
Lâm Oản Oản mím môi, nàng đi sang hỏi thăm vài người lính gần đó, xác nhận lời cậu bé là thật, lúc này mới gật đầu:
“Được.”
“Đệ dẫn ta đi tìm huynh ấy.”
“Xong việc ta sẽ thưởng bạc cho đệ.”
Đó là một cánh đồng hoa rực rỡ.
Một căn nhà gỗ nhỏ đứng lặng lẽ giữa biển hoa ngút ngàn.
Gió thu thổi qua, mang theo từng đợt hương hoa thoang thoảng.
Những đóa hoa kia sau chuỗi ngày khoe sắc đã bắt đầu tàn úa, nhưng sắc xanh của lá vẫn còn vương vấn. Nhìn từ xa xa là cả một vùng rực rỡ muôn màu, chỉ khi bước lại gần mới thấy rõ những cánh hoa đã héo úa lụi tàn.
Lâm Oản Oản thoáng ngẩn ngơ.
Chưa nói đến việc lúc này đã vào thu, chỉ riêng tại nơi cát vàng ngợp trời này, ngoài những rặng núi trập trùng thì chỉ có gió cát phần phật rát mặt.
Muốn trồng được một vườn hoa rực rỡ ở chốn này, rốt cuộc huynh ấy đã phải nhọc lòng ra sao?
Thiếu niên dẫn đường chỉ tay về phía căn nhà gỗ, cười nói:
“Tướng quân đang ở bên trong đấy ạ.”
“Cứ cách vài ngày ngài ấy lại tới đây một chuyến, bảo là để tưới hoa.”
Cậu nhóc lộ vẻ khó hiểu:
“Mấy thứ hoa cỏ này, cứ vào rừng mà ngắm chẳng phải xong rồi sao?”
“Đồ vật nơi đâu cũng có, cớ sao phải tốn công tốn sức trồng trọt làm gì?”
“Nghe nói ngày trước khi tướng quân mới tới biên ải, ngài ấy chẳng được ai coi trọng, lại vì tuổi đời còn trẻ nên thường bị người ta coi khinh.”