Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 353
“Nhưng ngài ấy không hề vội vã chứng minh bản thân, mà vẫn kiên nhẫn chăm sóc mảnh vườn hoa này.”
Thiếu niên lắc đầu, ra vẻ như một ông cụ non:
“Ta nghe người ta đồn, ở chốn xa xôi ngài ấy có một thê tử dung mạo kiều diễm như hoa, có lẽ ngài ấy làm vậy là để nhìn vật nhớ người chăng.”
Ánh mắt Lâm Oản Oản khẽ dao động, nàng nhìn những cánh hoa kia, bất giác cảm thấy những đóa hoa nhỏ này có đôi phần quen thuộc.
Hình dáng chúng tựa như hoa sen...
Trong thoáng chốc, ký ức ngày trước ùa về, khi hai người cùng nhau ngồi thuyền ngắm sen nơi kinh thành.
Lâm Oản Oản mím chặt môi, cõi lòng trào dâng bao cảm xúc ngổn ngang.
Nàng lấy từ trong tay áo ra một thỏi bạc vụn, đưa cho cậu bé:
“Đa tạ đệ đã dẫn đường.”
Đôi mắt thiếu niên sáng rực lên, vội đón lấy thỏi bạc:
“Không có chi, không có chi! Sau này có việc tốt thế này, tỷ nhớ tìm ta nữa nhé!”
Cậu bé cười toe toét, vẫy tay chào Lâm Oản Oản rồi xoay người chạy biến đi.
Lâm Oản Oản bước chầm chậm vào cánh đồng hoa. Chưa kịp tới gần căn nhà gỗ thì cánh cửa đã phát ra tiếng “kẽo kẹt” rồi mở ra từ bên trong.
Cố Du vận một thân bạch y phiêu dật, ống tay áo rộng thùng thình, ngọn gió thổi qua khiến tà áo bay phấp phới tựa như trích tiên không vướng bụi trần.
Đôi mắt sâu thẳm của hắn phẳng lặng, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Oản Oản, nơi đáy mắt liền dâng lên những gợn sóng lăn tăn, rồi lại nhanh chóng tan biến vào hư không.
“Nàng tới rồi.”
Hắn khẽ mỉm cười, nghiêng người sang một bên:
“Có muốn vào trong uống một chén trà do ta pha không?”
Lâm Oản Oản gật đầu:
“Được chứ.”
Nàng cũng mỉm cười đáp lại.
Bước vào bên trong, nàng mới nhận ra căn phòng tuy nhỏ nhưng bài trí vô cùng ấm cúng.
Nơi đây hệt như một mái ấm của nhà bình thường nơi thôn dã, sát cửa sổ kê một chiếc giường gỗ trải đệm chăn mềm mại, không phải gấm vóc xa hoa mà chỉ là vải bông mộc mạc.
Cạnh giường là chiếc rương gỗ lớn, trên nắp rương xếp mấy tấm chăn bông gọn gàng. Phía sau dựa vào vách tường là giá treo y phục của cả nam lẫn nữ; y phục nam có dấu vết đã mặc qua, còn y phục nữ thì hoàn toàn mới tinh.
Bên cạnh là bàn trang điểm của nữ tử, còn có cả chậu gỗ nhỏ để rửa mặt.
Chính giữa phòng đặt một chiếc bàn vuông, trên mặt bàn bày một ấm trà nghi ngút khói.
Cố Du bước tới, rót hai chén trà, rũ mắt trầm giọng hỏi:
“Nàng sắp đi rồi sao?”
Lâm Oản Oản dời mắt khỏi những vật dụng trong phòng, khẽ mím môi:
“Phải.”
“Ta tới để từ biệt chàng.”
Cố Du khẽ cười:
“Sau này còn đến nữa không?”
Lâm Oản Oản lắc đầu:
“Ta không biết.”
Cố Du gật đầu:
“Vậy là ta hiểu rồi.”
Sau này, nàng sẽ không bỏ trốn nữa.
Đáy mắt hắn thoáng qua tia chua xót rồi vụt tắt, trên gương mặt hắn lại khôi phục vẻ thản nhiên vốn có.
“Oản Oản, uống trà đi.”
Hắn nâng một chén trà đưa tới trước mặt nàng.
Ánh mắt hắn chăm chú nhìn dung nhan nàng:
“Lúc nàng đi ta sẽ không tiễn, chén trà này coi như ta tiễn chân nàng.”
Lâm Oản Oản nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm nhỏ.
Nàng ngạc nhiên nhận ra, đây lại chính là loại trà mà nàng thích uống nhất.
Ở nơi biên ải xa xôi khắc nghiệt này mà tìm được loại trà này, quả thực quá đỗi nhọc lòng...
Nàng khựng lại, không kìm được mà nhìn ngắm lại những đồ vật trong phòng thêm một lần nữa.
Đến lúc này nàng mới phát hiện ra những chi tiết mà mình đã vô tình bỏ qua.
Ví như, màu sắc đệm chăn chính là màu xanh nhạt nàng thích, kiểu dáng y phục nữ tử treo trên giá cũng là phong cách nàng thường mặc...
Căn nhà này...
Trong lòng Lâm Oản Oản dâng lên nỗi chua xót nghẹn ngào:
“Cố Du, chàng hà tất phải làm vậy?”
Nàng khẽ thở dài một tiếng.
Hàng mi Cố Du khẽ run rẩy, nhưng hắn không đáp lời.
Chờ đến khi uống cạn chén trà trong tay, hắn mới dời ánh mắt sang nơi khác:
“Nàng đi đi.”
“Ta không tiễn đâu.”
Lâm Oản Oản định nói gì đó, nhưng rốt cuộc lại chẳng thốt nên lời. Bầu không khí trong phòng trở nên nặng nề và ngột ngạt.
Nàng đứng dậy bước ra phía cửa, khi sắp bước ra ngoài, bước chân nàng khựng lại:
“Cố Du, con người ta luôn phải nhìn về phía trước.”
Dứt lời, nàng dứt khoát bước ra khỏi căn nhà.
Cố Du thẫn thờ nhìn theo bóng lưng nàng, cho đến khi bóng hình ấy hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt.
Hắn đưa tay dụi mắt, thấy sống mũi cay xè.
Nhìn về phía trước...
Nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh ngày hôm ấy, khi gia gia tới tận cửa cầu thân, hai người đứng bên nhau trong phòng xứng đôi vừa lứa biết nhường nào.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi...
Làm sao hắn có thể dễ dàng nhìn về phía trước được đây?
“Oản Oản, người ta không thể sống mãi trong quá khứ, nàng phải bước tiếp, còn ta...”
Hắn lẩm bẩm một mình:
“Đến tận hôm nay ta mới hiểu thế nào là kẻ si tình.”
“Rõ ràng đạo lý nào cũng thấu suốt, nhưng khi rơi vào chính bản thân mình, muốn buông bỏ lại gian nan khôn cùng.”