Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 354
Hắn lại nhớ tới lời dặn của gia gia.
Đó là lúc trước khi hắn lên đường tới biên ải, hắn đến từ biệt gia gia.
Gia gia bất đắc dĩ muốn an ủi hắn nhưng lại chẳng biết mở lời thế nào, cuối cùng chỉ đỏ hoe mắt nói:
“Thằng ranh con, ra ngoài giải khuây cũng tốt, buông bỏ hết những chuyện này đi. Nha đầu đó rất tốt, gia gia cũng rất ưng, chỉ tiếc là hai đứa có duyên không phận...”
“Có đôi khi con người ta phải biết chấp nhận số mệnh, hệt như phụ thân, thúc thúc và các ca ca của con vậy.”
“Ai nấy đều oai phong lẫm liệt, là trang nam nhi kiệt xuất của Cố gia, thế nhưng chẳng có một ai sống sót trở về. Là ông trời muốn cướp bọn họ đi, ta đành phải nhận mệnh. Cứ mãi ôm nỗi đau day dứt thì người sống sao mà thanh thản được, không thể để người đã khuất giam cầm chúng ta quá lâu.”
Để an ủi hắn, gia gia thậm chí còn nhắc tới những người thân đã khuất của Cố gia.
So với những mất mát ấy, đoạn tình cảm vừa chớm nở này dường như quá đỗi nhỏ nhoi.
Thế nhưng tình cảm làm sao có thể mang ra đong đếm so đo.
Người thân qua đời khiến Cố Du đau đớn, mà để mất đoạn tình duyên này cũng khiến hắn thống khổ khôn cùng.
Nhất là giờ đây, Cố Du đã biết rõ sự hy sinh của phụ thân và các huynh trưởng năm xưa không phải ngẫu nhiên, cũng chẳng phải do kẻ thù quá mạnh.
Mà là do nghịch tặc giở trò quỷ quyệt!
Là do gian nhân hãm hại!
Chuyến đi biên ải này của hắn không đơn thuần là để giải sầu.
Hắn muốn gánh vác trách nhiệm của một tướng quân, muốn báo thù cho phụ huynh.
Nếu đã biết người thân ra đi không phải do ý trời mà do người hãm hại, vậy thì làm sao hắn có thể cam lòng chấp nhận chuyện Lâm Oản Oản rời xa mình là do ý trời định đoạt?
Nhìn gia gia già nua trước mặt, Cố Du có ngàn lời vạn chữ muốn nói nhưng cuối cùng đều nuốt ngược vào trong, gượng cười nói:
“Lão đầu tử à, con còn chưa khóc mà sao mắt người đã đỏ hoe rồi? Từng này tuổi rồi còn không biết xấu hổ sao? Chẳng qua chỉ là một nữ nhân thôi mà...”
Hắn ngừng lại một chút, nén cảm giác nghẹn ngào nơi cổ họng, vẫn cười phóng túng:
“Thiên hạ nơi nào chẳng có giai nhân, tiểu gia con tài mạo song toàn thế này, nữ tử nào mà chẳng tìm được? Gia gia cứ ở nhà chờ đi, đợi khi con trở về khéo người đã có chắt bế rồi đấy.”
Mấy lời đùa cợt ấy đã khiến tảng đá đè nặng trong lòng gia gia hoàn toàn tan biến.
Nhưng ngay sau đó, ông liền rút đai lưng bên hông ra, làm bộ muốn quất hắn:
“Đều đã là tướng quân rồi mà ăn nói vẫn chẳng ra thể thống gì!”
“Đứng lại đó cho ta, xem hôm nay ta có đánh gãy chân con không!”
Cố Du vừa cười vừa né tránh, hai ông cháu đuổi nhau vòng quanh sân.
Gia gia mệt đến thở hổn hển, gương mặt già nua ửng hồng, trông khỏe khoắn hơn hẳn.
“Thằng ranh con, ta nói cho con biết.”
Gia gia hít sâu một hơi, dừng lại, ánh mắt nghiêm nghị:
“Nếu con thật sự thích cô nương nhà người ta, tuyệt đối không được làm ra mấy trò xằng bậy. Chúng ta phải cưới hỏi đàng hoàng, danh chính ngôn thuận rước người ta vào cửa.”
“Nếu để ta biết chưa cưới mà con dám làm bậy, gia gia sẽ lột da con đấy!”
Cố Du cũng thu lại nụ cười, nghiêm túc gật đầu:
“Gia gia yên tâm, con hiểu mà.”
“Nếu gặp được người mình thích, con nhất định sẽ cưới hỏi đàng hoàng, rước nàng vào cửa.”
Giọng hắn dần khàn đi, nụ cười trên môi cũng gượng gạo:
“Tuyệt đối không để nàng phải chịu thiệt thòi bôn ba, ngay cả một danh phận cũng không có...”
Nói đến câu cuối cùng, cổ họng hắn nghẹn đắng, liền xoay người sải bước ra ngoài.
Bóng lưng hắn vẫn hiên ngang kiêu dũng, sống lưng thẳng tắp.
Hắn quay lưng về phía gia gia, khẽ vẫy tay:
“Gia gia, con biết người ghét cảnh ly biệt nên không cần tiễn đâu, hãy chờ con trở về.”
“Người ở nhà cứ ăn ngon ngủ kỹ, đừng để con phải bận lòng lo lắng, thế là giúp con việc lớn rồi.”
Giọng hắn nghe phóng khoáng tự tại, nhưng trên mặt chẳng còn nét cười nào, hốc mắt đã đỏ hoe.
Gia gia khẽ “hừ” một tiếng, ánh mắt dõi theo bóng hình hắn, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra cứng cỏi:
“Thằng ranh con chỉ được cái mồm mép, ra ngoài phải cẩn thận từng li từng tí, đừng để ta phải lo lắng.”
“Ta nói cho con biết, ở bên ngoài dù có chuyện gì xảy ra cũng không quan trọng bằng giữ lấy cái mạng. Mau thu cái tính bốc đồng lại cho ta, không được kiêu ngạo tùy tiện nữa. Nơi biên ải gió cát không ai nể nang cái danh Cố tiểu tướng quân của con đâu, cũng chẳng ai nhường nhịn con hết.”
Gia gia vừa nói, hốc mắt lại đỏ lên, ông rảo bước tiến lên vài bước, nhìn theo bóng lưng hắn mà gọi với theo:
“Tôn nhi, con có chí hướng muốn tới biên ải lập công, gia gia không cản con, chỉ là... nhất định phải sống sót trở về đấy!”
Cố Du quay lưng về phía ông, giọng nói mang theo ý cười nhưng giọt lệ đã lăn dài trên má: