Gả Kiêu Hùng
Chương 2
Nhưng phu thê ư?
Trước khi mơ thấy giấc mộng này, dù thế nào Lan Thì cũng không thể gán hai chữ ấy lên người nàng và Úc Tu.
Lan Thì nhìn về phía ly rượu bồ đào đã uống cạn một nửa.
Đó thật sự chỉ là một giấc mộng sao?
“... Ngọc lan trong viện này thì tính là gì? Rừng mai ở ngoại ô phía Tây kia mới gọi là tuyệt sắc. Nếu không phải Tử Thận bị phụ thân nó phái đi làm việc không về kịp, thì tối nay mãn thành đèn hoa rực rỡ, thật nên để nó đưa con đi thưởng thức đêm mai ở Thọ Xuân.”
Lan Thì nghe tiếng liền ngẩng đầu lên.
Cách đó không xa, Lang Gia Vương phi ngồi ở vị trí thượng tọa đang nắm tay một nữ lang trẻ tuổi, hai người nói cười vui vẻ.
Nữ lang cung kính đáp: “Hoa mai thường có, nhưng quân cơ lại không thể chậm trễ. Thế tử đương nhiên phải san sẻ nỗi lo cho Lang Gia Vương, thiếp không dám quấy nhiễu.”
Vương phi cười hiền hòa, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng ta nói:
“Con đúng là một đứa trẻ hiểu chuyện. Nhưng có những việc cũng phải tranh giành một chút, ta chỉ sợ Tử Thận bị mấy nhà thiếu quy củ bên ngoài đùa bỡn, khiến đứa hiểu chuyện như con phải chịu thiệt thòi.”
Các quý phu nhân trong bữa tiệc lén trao đổi ánh mắt.
Những nụ cười mờ ám kia thỉnh thoảng lại liếc về phía Lan Thì. Dù chẳng nói lời nào, nhưng lại như đã nói lên tất cả.
Các danh gia vọng tộc trong thành Dương Châu ngày trước vốn chướng mắt một tông thân sa sút như Lang Gia Vương.
Nhưng thế đạo đổi thay, đến cả thiên tử cũng có thể bị nông dân kéo xuống khỏi ngai vàng mà chém đầu, những danh môn vọng tộc này không thể không tạm hạ mình, ưu tiên suy xét đến chuyện sinh tồn.
Lang Gia Vương hiện nay nắm giữ vùng đất bốn châu, quyền thế ngày một hưng thịnh. Nếu có thể kết thân với vị bá chủ này, chẳng phải sẽ có thêm một tầng bảo đảm giữa thời loạn lạc sao?
Nghe tin thế tử Lang Gia Vương vẫn chưa thành thân, rất nhiều người liền nảy sinh ý định liên hôn.
Đáng tiếc các lộ thần tiên còn chưa kịp trổ tài, đã nghe đồn Úc thế tử dường như có ý với nhị nữ công tử của Đan Dương Tạ thị.
Nghe nói là do cơ duyên xảo hợp nhìn thấy bức họa của nàng, vừa thấy đã lập tức phái người đi nghe ngóng khắp nơi.
Tin tức truyền ra, toàn Dương Châu đều bàn tán về Tạ gia, nửa phần ghen tị, nửa phần đố kỵ.
Đan Dương Tạ thị đã không còn giữ được hào quang năm xưa, tin tức của người Tạ gia cũng chẳng linh thông. Phải đến khi không ít bạn bè thân thích đã lâu không ghé thăm đột nhiên tới cửa chúc mừng, bọn họ mới biết được chuyện này.
Cả nhà trên dưới vô cùng đắc ý.
Chẳng ai ngờ tới, vị nhị nữ công tử bệnh tật ốm yếu, trì hoãn đến tận mười chín tuổi vẫn chưa xuất giá trong nhà, lại có thể gặp được cơ duyên bực này.
Dạo gần đây, cả nhà thay đổi hẳn thái độ thờ ơ ngày trước, đối xử với Lan Thì ân cần gấp trăm lần.
Cho đến tận giờ phút này, gáo nước lạnh của Lang Gia Vương phi dội xuống mới triệt để đánh thức người Tạ gia.
“Gia đình thiếu quy củ sao? Vị trí Tam công của tổ tiên Tạ gia là do đích thân thiên tử ban tặng, còn vương vị của Lang Gia Vương là do ai phong? Bà ta lại còn dám mở miệng nói đến quy củ.” Thím của Tạ gia thấp giọng mỉa mai.
“Đáng tiếc, phu quân còn tưởng rằng Tạ gia đã có chỗ dựa, hóa ra lại mừng hụt một phen.”
“Mừng hụt thì cũng đành chịu, nhưng nhìn tình hình hôm nay, e rằng còn bị Lang Gia Vương phi giận cá chém thớt.”
“Ta đã nói từ sớm là chuyện này có điểm kỳ lạ mà. Bức họa của nữ nhi nhà chúng ta làm sao có thể dễ dàng lọt vào tay nam nhân bên ngoài được? Chắc không phải là do nó to gan lớn mật, cảm thấy trong nhà làm lỡ dở thanh xuân của nó, không để tâm đến hôn sự của nó, nên bây giờ mới tự mình tìm cách tranh thủ đấy chứ...”
“Ai làm lỡ dở nó? Là do bản thân nó mang bệnh nặng, dưỡng bệnh ở Trường An suốt mười năm cũng chẳng thấy khá hơn, nên hôn sự mới trắc trở. Trong nhà nuôi nó ăn uống, chẳng để nó chịu thiệt thòi nửa phần, nó thì hay rồi, lại rước về cho nhà một tai họa lớn đến thế!”
Nữ quyến Tạ gia kẻ tung người hứng, tránh mặt người ngoài nhưng lại chẳng hề kiêng dè Lan Thì.
Nữ nhi chưa xuất giá ở trong nhà thường vẫn nhận được vài phần tôn trọng. Sự tôn trọng này không phải dành cho nàng, mà là dành cho phu quân tương lai của nàng, bởi phu quân chính là tiền đồ của các nàng.
Nhưng nếu không gả đi được, tiền đồ chẳng còn, sự tôn trọng tự nhiên cũng tan biến.
Phảng phất như không nghe thấy những lời đàm tiếu vụn vặt ấy, Lan Thì nắm chặt nửa ly rượu bồ đào, đôi mắt thất thần, đôi khuyên tai thanh ngọc trên vai khẽ đung đưa vô định.
Dược hiệu bắt đầu phát tác.
Đến giờ phút này, Lan Thì không thể không tin vào những gì đã thấy trong mộng.